XtGem Forum catalog
Ấm áp tình yêu

Ấm áp tình yêu

Tác giả: Lana Phạm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325404

Bình chọn: 7.00/10/540 lượt.

t công tử nhà giàu như anh lại mang nhiều nỗi niềm như thế- Thụy Hân bùi ngùi nói…– Tôi không hiểu tại sao tôi lại nói ra những tâm sự mà từ trước đến giờ tôi luôn giấu kín trong lòng với em, điều đó chứng tỏ rằng em đã có một vị trí nhất dịnh trong lòng tôi.- Duy Bảo muốn ám chỉ cho Thụy Hân biết rằng anh thực lòng muốn làm bạn với cô….Im lặng…..…………..– Nhưng…Phương đại thiếu gia này, có lẽ bây giờ với anh tôi là một sự hứng thú, bởi từ trước đến giờ anh chưa gặp người như tôi. Nhưng..sau một thời gian, chắc hắn anh sẽ cảm thấy chán ghét tôi…bởi tôi và anh không cùng một giai cấp….và như thế nghĩa là chúng ta không thể là bạn của nhau được- Thụy Hân cứng rắn đáp nhưng trong lòng cô chợt thấy nhức nhối………..Sự hụt hẫng dâng trào trong lòng Duy Bảo, anh cảm thấy tổn thương sâu sắc, anh trách cô bằng giọng nói trầm buồn:– Bao nhiêu đó, cũng không khiến em cảm thấy muốn làm bạn với tôi sao…Vậy là những lời tâm sự của tôi coi như vô ích…tôi….có lẽ em nói đúng, em là một cô gái mạnh mẽ tự tin và có một cuộc sống đầy sắc màu… nếu như làm bạn với tôi, những điều đó sẽ mất đi, mà nếu như thế thì quả thật tôi đúng là một kẻ chẳng ra gì…tôi sẽ không làm phiền em nữa.. chào em!.– Tút tút…-Điện thoại đã bị ngắt- Thụy Hân cảm thấy như mình vừa gây ra một lỗi lầm lớn, nhưng không hiểu tại sao lúc nãy cô lại nói những lời như thế..Nỗi ân hận vây lấy cô……Cô nằm thẫn thờ trên sofa….Nỗi buồn vây kín Duy Bảo, anh ngồi lặng thinh…ánh mắt mang nỗi niềm xa xăm…….….Mười hai giờ đêm….ánh đèn từ chiếc laptop vẫn sáng, Duy Bảo vẫn chăm chú gõ vào bàn phím..-Duy Khang trở mình thức giấc, thấy anh trai vẫn còn thức, cậu lo lắng hỏi:-Sao giờ này mà anh A Vũ vẫn chưa ngủ vậy, thức như vậy không tốt đâu…Bác sĩ bảo dạ dày anh không tốt, anh thức đêm là phải động đến cà phê như thế sẽ hại lắm đó.– Anh…anh không sao đâu, anh muốn làm cho xong bản dự thảo này. Tiểu Hi cứ ngủ đi, một lát nữa anh sẽ đi ngủ mà- Duy Bảo trấn an em trai. Từ nhỏ, dạ dày của Duy Bảo đã rất yếu nên nếu như anh thức đêm nhiều, lại uống cà phê thì rất có thể dạ dày của anh sẽ không chịu nổi.– Sao lại không sao được chứ, anh có biết là dạo này anh lạ lắm không? Anh làm việc không ngừng nghỉ, anh ăn uống lại không điều độ, đêm nào cũng thức rất khuya, tâm trí lúc nào cũng để tận nơi đâu ấy. Anh có biết anh làm như thế là khiến em cảm thấy xót xa và đau lòng lắm không? Nếu thực sự có chuyện xảy ra thì anh phải cho em biết, không chừng em có thể giúp anh thì sao…lúc nào anh cũng muốn chịu đựng một mình cả, anh nghĩ như vậy là tốt cho em nhưng đôi lúc em lại nghĩ nếu thế nghĩa là anh A Vũ không coi em là em trai của anh rồi- Giọng của Duy Khang trầm xuống, đôi mắt chứa đựng nỗi xót xa xen lẫn sự trách móc người anh.-…….Im lặng…….……………………– Anh….anh xin lỗi Tiểu Hi, là anh không tốt, lẽ ra anh không nên để cho Tiểu Hi lo lắng. Sao anh lại vì một người xa lạ mà làm cho đứa em trai của mình lo lắng chứ. Cả cuộc đời này, người thực sự quan tâm lo lắng và yêu thương anh hết mực chỉ có em thôi- Duy Bảo đến bên cạnh em trai, ôm lấy cậu em và ôn tồn nói.– Là chuyện liên quan đến cô gái có tên Thụy Hân đúng không?- Duy Khang hỏi không chút đắn đo.……Ngạc nhiên……-Hả…tại sao…em biết. Anh có nói gì đâu chứ- Duy Bảo tròn mắt trước câu hỏi của Duy Khang…– Em là em trai của anh mà, nếu chỉ có chút chuyện nhỏ đó mà em còn không biết thì có còn là em trai của anh nữa không chứ. Anh yên tâm đi, chuyện này cứ để cho em.-Không..không cần đâu, Tiểu Hi đừng bận tâm đến chuyện đó nữa, dù sao thì cô ấy chỉ là một người bạn mới quen thôi mà- Duy Bảo không tán đồng ý kiến của Duy Khang, nhưng cũng như là một sự an ủi mình.-Anh không cản được em đâu, cô gái đó đã khiến anh trai của em nở nụ cười đúng nghia của nó thì nhất định là một người không đơn giản, em nhất định sẽ giúp anh. Còn việc của anh bây giờ là lên giường và đi ngủ- Duy Khang kiên quyết, rồi cậu bước đến bàn gập chiếc laptop lại.– Được rồi, anh sẽ đi ngủ…anh chịu thua Tiểu Hi rồi đó- Duy Bảo cười nhẹ và từ từ đặt lưng xuống giường, Duy Khang cũng bước lên giường ngay sau đó. ………..Căn phòng chìm vào bóng tối.Sáng hôm sau, được nghỉ hai tiết đầu ở trường. Duy Khang gọi cho Thẩm quản gia, nhờ ông tìm giúp vài thông tin về cô gái tên Thụy Hân đó. Mười phút sau, có điện thoại gọi lại. Khuôn mặt Duy Khang rạng rỡ, hình như cậu đã tìm được những gì mình cần.Bắt xe buýt, Duy Khang đến tiệm mỹ phẩm mà cậu vừa được biết là Thụy Hân đang làm thêm ở đó. Bình thường, sau khi tan học anh trai luôn là người đón cậu, hôm nào vì quá bận Duy Bảo mới nhờ quản gia Thẩm đón Duy Khang. Duy Bảo chăm sóc em trai cẩn thận đến nỗi, lúc nào anh cũng nghĩ em trai mình vẫn là một đứa trẻ con…..Phải khó khăn lắm Duy Khang mới thuyết phục được anh trai để cậu đi xe buýt mỗi khi anh không có thời gian…Tiệm mỹ phẩm có tên “Lady number one”, cái tên với dòng chữ màu hồng nổi bật trên nền xanh. Đó là một tiệm mỹ phẩm quy mô không quá lớn cũng không quá nhỏ. Khách hàng ở đây chủ yếu là các cô gái tuổi teen, những người phụ nữ đã có gia đình hoặc là những nữ doanh nhân. Đôi