XtGem Forum catalog
Alien, em yêu anh

Alien, em yêu anh

Tác giả: Canary

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323101

Bình chọn: 9.00/10/310 lượt.

hấy cậu cười?– Tớ…không biết, tớ ít cười khi đến trường lắm, vì thấy chẳng có gì đáng cười cả! Giờ chúng ta đến trường đi, muộn học rồi đấy!– À…ừm…Đại hơi chột dạ, nhìn vào chiếc điện thoại của Sam một hồi lâu và nhớ đến tấm ảnh nằm ở cuối album. “Có lẽ đó chỉ là vô tình trùng hợp!”_cậu ta nghĩ vậy…Đó là tấm ảnh Sam chụp Zak khi cậu ta đang ngủ hôm trước….

Vương Bội là người duy nhất nắm được điểm yếu của Zak, và ông ta đã dùng điều đó để khống chế Zak và bắt cậu ta phải phục tùng theo ý mình. Vậy, điểm yếu đó là gì?

11/ ĐỤNG ĐỘ

– Cậu có cần phải diễn quá lên như thế không? Tớ thật sự cảm thấy không thoải mái chút nào!

Sam thì thầm vào tai Đại khi hai người bước vào trường, hàng trăm con mắt đổ dồn vào cái choàng tay của Đại lên vai Sam.

– Cậu im lặng chút đi, nếu muốn tên Uy kia không chọc ghẹo cậu nữa thì phải diễn cho đạt một chút chứ!

– Nhưng tớ thấy không ổn….

Chưa nói hết câu, Sam và Đại đụng đầu phải nhóm đàn em của Uy, thằng nào mặt mày cũng lăm le như muốn ăn tươi nuốt sống hai người. Từ phía sau, Uy xỏ tay vào trong túi quần bước tới, miệng phì phèo khói thuốc:

– Đẹp đôi quá!

– Anh muốn gì?_Sam đĩnh đạc.

– Á à, hôm nay Sam mạnh mẽ hơn anh tưởng đấy!

– Anh muốn gì, nói thẳng ra đi! Còn không, để cho tôi yên!

– Anh muốn gì thì Sam biết rồi mà! Làm bạn gái anh và bỏ cái thằng đần thốn kia ngay lập tức!

– Việc gì tôi phải nghe lời anh? Tôi đã có bạn trai rồi, anh đừng làm phiền đến tôi nữa được không?

– Cưng coi thường Vũ Phong Uy này quá đấy cưng à, không có một đứa con gái nào dám từ chối anh để đi với một thằng khác như cưng đâu! Nếu cưng còn cố chấp thì chính người mà cưng gọi là bạn trai phải gặp không ít rắc rối đấy!

Uy lại đưa ra lời hăm dọa, lần này, Đại lên tiếng:

– Anh tưởng là tôi sợ lời hăm dọa đấy của anh sao? Anh xem thường tôi quá rồi đấy! Tôi sẽ chống mắt lên xem anh sẽ làm gì với tôi đấy!

– Mẹ kiếp, mày dám đối đáp với tao thế à? Mày tưởng mày là con của Thủ tướng là ngon lắm à? Chờ đấy, thằng nhãi, mày sẽ phải hối hận vì câu nói ngu xuẩn của mày vừa rồi! Tụi bây, đi!

Đám đông xúm lại rồi cũng tan ra, hầu hết mọi người đều ngạc nhiên trước câu nói của Đại, vì từ trước tới giờ, chưa có bất kì một học sinh nào trong trường dám cãi lại lời của Uy. Sam cũng tỏ vẻ lo lắng:

– Tớ thấy không ổn chút nào, Đại à!

– Không sao đâu, cậu đừng lo, tớ có cách giải quyết riêng của tớ! Tớ hứa là sẽ không để cậu phải chịu uất ức trước tên khốn ấy nữa đâu!

Sam không nói, cô bé dường như thấy có lỗi với Đại, cô bé nghĩ rằng mình đã làm một việc không nên làm, nói những câu không nên nói, để giờ đây, Đại phải cùng cô gánh chịu những rắc rối này. Dường như Sam đang sợ…

12/ NGƯỜI BÀ Ở KHU Ổ CHUỘT

Hôm nay, Sam chưa vội về nhà, cô bé đi đến một con đường nằm khuất sau thành phố sầm uất. Nơi đây, những ngôi nhà bé tẹo nằm san sát nhau. Người ta gọi đó là “khu ổ chuột” của thành phố.

– Bà ơi! Bà có nhà không ạ?

Sam dừng chân trước một ngôi nhà cũ, màu vôi tường bóc ra từng miếng, ẩm ướt và cánh cửa gỗ méo mó, xộc xệch. Một bà lão bước ra với bộ dạng lom khom, tuy không nói được nhưng miệng vẫn cười tươi đẩy cửa mời Sam vào nhà. Bà ấy không có tên.

Nói đúng hơn là Sam không biết tên bà vì bà chưa bao giờ nói với Sam, dù chỉ một lời_bà không nói được.

Sam gặp bà vào hai năm trước khi bà cứ quanh quẩn trước cổng ngôi biệt thư cao lớn của nhà Sam. Bà mặc một bộ quần áo đã bạc thếch và đôi môi run run nứt nẻ. Bảo vệ đã toan đuổi bà đi, nhưng Sam đã ngăn lại, và dìu bà vào nhà, cho bà ăn và lấy cho bà một bộ quần áo mới. Từ đó đến nay, Sam vẫn thường hay lui tới thăm bà. Mỗi lần đến, cô bé không quên mang theo một ít quà. Bà không nói nhưng bà rất hiểu Sam. Sam thích tâm sự với bà, dù không được nghe tiếng bà an ủi, nhưng nụ cười và những cái vỗ về của bà làm lòng Sam ấm lại.

– Hôm nay, cháu bị một tên trong trường đe dọa bà ạ! Cháu lo lắm, không biết mọi việc sẽ đi đến đâu nữa!

Bà đặt đôi tay già nua lên bờ vai Sam, vỗ nhẹ.

(Cháu đừng lo lắng quá!)

– Vâng, cháu cũng muốn không lo lắng lắm chứ, nhưng không được bà ạ!

(Những người ác chắc chắn sẽ bị quả báo!)

Chợt tiếng chuông điện thoại reo lên, là bố Sam!

– Alo, bố ạ? Con…con đang ở nhà bạn, con về ngay đây!

Sam tắt máy, định chào bà cụ một tiếng trước khi về thì thấy đôi mắt bà cụ long lên, đỏ hoe và đôi môi nhấp nháy chỉ vào chiếc điện thoại bằng một nỗi sợ hãi mà Sam chưa từng thấy ở bà trước đó!

– Bà ơi, bà không khỏe ở đâu ạ? Cháu đưa bà đến bệnh viện nhé!

Bà cụ khươ tay ra cửa bảo Sam về nhà, rồi nhanh chóng đi vào trong như thể không muốn Sam nhìn thấy cảnh tượng của bà lúc này. Sam lại khó hiểu, nhưng cô bé nghe lời bà, và đeo cặp ra về.

13/ ZAK KHỜ KHẠO

– Cậu đang làm gì ở phòng tôi vậy?!

Sam quát to khi thấy Zak đang loay hoay trong phòng mình. Và khi Zak quay lại, Sam đã không thể nào nhịn được cười trước khuôn mặt của cậu ta.

– Trời đất! Cậu làm gì với đồ trang điểm của tôi thế hả?

Khuôn mặt Zak lúc này không khác gì một diễn viên hát chèo. Lớp phấn dày khiến gương mặt cậu ta trắng bệch, đôi lông mày vốn đã đen r