Cậu sao thế?_Mây lo lắng khi thấy sắc mặt nhợt nhạt của Sam.– Tớ…tớ không sao, tớ chỉ hơi mệt chút thôi! Mây à!– Hả?– Có bao giờ cậu chạm vào một người khác mà cảm thấy có dòng điện nào đó chạy qua người mình không?– Chưa, nhưng tớ có xem trên tivi, trên thế giới có một vài người có khả năng đó, đó là do hiệu điện thế trong cơ thể người đó lớn hơn người bình thường nhiều lần! Đó là chuyện lạ thế giới đấy! Mà sao cậu lại hỏi như thế? Cậu bị như thế à?– Không, tớ chỉ tò mò thế thôi!– À, còn một trường hợp nữa tớ chưa nói với cậu!– Là gì?– Đó là khi…cậu bị tiếng sét ái tình đánh trúng, trong sét có chứa dòng điện đủ làm con tim cậu tê liệt, hihi.– Cậu…chỉ được cái nói đùa là giỏi!Mấy lời giải thích của Mây khiến Sam cứ suy nghĩ mãi…Nếu đã là chuyện lạ hiếm có thì sao Sam lại có cảm giác đó cùng với hai người một lúc? Còn cái giả thiết tiếng sét ái tình ngớ ngẩn của Mây cũng đâu có cơ sở? Vì thật sự, Sam đã có tình cảm với ai trong hai người đó đâu? Càng suy nghĩ, Sam lại càng rối rắm, rồi như chẳng còn sức đâu mà nghĩ nữa, cô gục mặt trên bàn, ngủ nốt giấc ngủ bù của đêm hôm qua…Căng tin trường,Mây và Sam gọi món cocktail cho đỡ khát. Nói là cho đỡ khát thế thôi chứ thực chất là cho đỡ buồn ngủ, vì cứ ở mãi trong phòng học thì Sam phải nằm bẹp dí trên cái bàn gỗ ấy mất thôi. Khỏi phải nói, sự xuất hiện của hoa khôi trường luôn gây được sự chú ý, nhất là đối với mấy tên con trai si tình ghi tên mình trong danh sách “Hội những người phát cuồng vì Sam”. Danh sách ấy đến nay, có thể đã hơn hai con số.– Ê ê, Sam kìa tụi bây ơi!!!– Sam ơi, làm bạn gái mình đi!– Sam ơi, đi chơi với anh một đêm Sam nhớ!– Sam ơi, sao em nỡ nào phụ tấm chân tình của anh!_thằng Tuấn mặt lợn đang ca cẩm cái bài hát tự nó sáng tác. Nó là một thằng gầy nhom nhưng có khuôn mặt lại không khác gì con lợn, bởi cái lỗ mũi to ngoài sức tưởng tượng. Tuấn máu me ca hát và đã không ít lần ôm ghita chạy theo hát cho Sam nghe những “tình khúc” bất hủ! Giọng ca não nề cộng với lời ca củ chuối đã bị đám bạn trong trường gắn cho hắn biệt danh là “Thảm họa Vpop”– Mày nên hát bằng lỗ mũi chứ không phải bằng miệng, Tuấn à?!Một giọng nói vang tiếng khiến tiếng ghita của thằng Tuấn cũng tắt ngấm theo. Thì ra là Uy. Hắn ta luôn có mặt ở mọi nơi Sam đến và ra sức lôi Sam về phía mình.– Tất cả bọn mày im hết đi! Bọn mày là cái thá gì mà dám rủ rê Sam của tao đi chơi, hả!!! Tụi mày ăn gan hùm rồi hay sao mà dám động vào Sam của tao, hả!!!– Anh im ngay cho tôi!Sam cắt ngang lời Uy như không thể chịu đựng thêm nữa thái độ ngạo mạn đáng ghét của cậu ta.– Anh là gì mà mở miệng ra hết lần này đến lần khác bảo rằng tôi là người của anh? Tôi chưa và không bao giờ là bạn gái của anh cả, vĩnh viễn là như thế! Kiếp sau hay kiếp sau nữa và ngàn kiếp sau vẫn là như thế!!!Có vài đứa định bật cười nhưng lại nín bặt ngay sau đó bởi tiếng quát của Uy:– Cưng dám từ chối anh trước mặt mọi người!!!!!!!!!– Có gì mà không dám chứ?– Cưng được lắm, nhưng anh…yêu cưng ở điểm đó, cứng đầu và cố chấp, cũng chính vì thế mà anh vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi cưng. Cưng không chấp nhận ai, có nghĩa là anh vẫn còn có cơ hội!Vài tiếng hú của bọn đàn em Uy bắt đầu nổi lên. Đám người trong căng tin cũng bắt đầu xì xầm, nhốn nháo. Sam đỏ mặt, chậc lưỡi. Bỗng từ ngoài cửa căng tin, Đại bước vào. Như chợt lóe lên một kế hoạch, Sam liền chạy đến nắm tay Đại và kéo vào đứng trước mặt Uy:– Ai nói với anh là tôi không chấp nhận ai! Đại chính là người tôi chấp nhận!Sam nói to, rõ ràng và dứt khoát. Uy tái mặt, khóa tia nhìn vào mắt Đại. Đám con trai bắt đầu bàn tán to hơn, có tên còn gào lên:– Không, không thể như thế được, Sam ơi!– Đừng làm thế mà Sam ơi, anh chết mất!Tên Uy nhíu hai hàng lông mày rậm vào nhau, mắt vẫn trừng Đại, và miệng bắt đầu thốt ra những lời đầy hăm dọa:– Được lắm! Cưng chọn nó mà không phải là anh sao? Rồi cưng sẽ biết lựa chọn của cưng là đúng hay sai! Rồi cưng sẽ biết không nghe lời Vũ Phong Uy này sẽ nhận lấy kết cục như thế nào!Khuôn mặt đằng đằng sát khí của Uy vẫn còn quay lại nhìn Sam khi ra khỏi căng tin, Sam cũng chợt nhíu mày, không biết liệu hành động táo bạo lúc nãy của mình là đúng hay sai. Còn Đại, dường như là người duy nhất không biết chuyện gì đang xảy ra!– Trời ơi, đúng là đôi trai tài gái sắc của trường mình. Tao ghen tỵ quá đi tụi bây ơi!– Ông trời bất công quá, sao kẻ ăn không hết người lần không ra thế này chứ!Mấy đứa con gái góc cuối lại tụm lại buôn chuyện.– Thế là sao hả Sam?– Tớ…tớ…xin lỗi cậu, thật sự là tớ đã lôi cậu vào chính rắc rối của tớ…Tớ không muốn như vậy, nhưng tên Uy làm cho tớ bực bội quá! Tớ muốn được sống và được đối xử như người bình thường, tại sao không được hả Đại?Giọng Sam nhỏ dần đi trong tiếng nấc, và dường như là Sam đã muốn khóc to lên, nhưng không được.– Cậu khóc ư? Đối với tớ, khóc là một hình phạt!– Sao lại như thế?– À…không có gì. Thế bây giờ cậu muốn tớ đóng giả bạn trai của cậu để tránh sự đeo bám của tên Uy phải không?Sam ngúc ngoắc đầu mà mắt vẫn còn ngấn nước.– Thực sự thì tớ không muốn đẩy cậu vào hoàn cảnh…– Được rồi! Tớ s