Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325771

Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.

án Lạc Hà thành, trong nhà quá mức nghèo khó, là Mộc công công thương gia cảnh nô tỳ mới mang nô tỳ tiến cung ,được huấn luyện qua một tháng, nô tỳ sẽ cẩn thận hầu hạ hoàng phi .”

Xem bộ dáng của nàng nhưng thật ra rất thông minh, Phù Vân Khâu Trạch gật gật đầu, xem như đáp ứng .

“Tiểu Thanh, về sau ngươi liền đi theo ta , yên tâm, ta sẽ không đối với ngươi tự cao tự đại, cũng sẽ không đánh chửi ngươi.” Một tay kéo tay cung nữ qua, Y Y nói thuận theo.

Ngơ ngác nhìn chăm chú vào tay nhỏ bé bị nàng giữ chặt, Tiểu Thanh cứng ngắc gật đầu.

Đối mặt với hoàng phi nhiệt tình như vậy, nàng có điểm khó thích ứng, Mộc công công không phải nói, nếu là hầu hạ không tốt sẽ bị chém đầu sao?

“Bất quá, đại cung nữ vẫn đi theo nàng.” Nói ra điều kiện của mình, Khâu Trạch trực tiếp bỏ qua nàng biểu tình run rẩy.

“Bà ta sẽ khi dễ Tiểu Thanh.”

“Từ hôm nay bắt đầu, đại cung nữ tùy ý Tiểu Thanh sai khiến.” Hắn cười lạnh.

“Nếu là tình hình đặc biệt ta muốn đánh bà ta hai cái.” Nàng âm ngoan cười.

“Chỉ cần nàng vui, đánh chết người cũng không sao, bất quá nhớ rõ phải mang đi chôn .” Quạt giấy dao động càng thêm đắc ý.

Thất vọng , nàng gật gật đầu, vạn phần mỏi mệt lôi kéo tay Tiểu Thanh đi ra cửa, chính là, đưa lưng về phía Phù Vân Khâu Trạch mặt mày đang hoan hỉ nở rộ.

“Hoàng phi!” Tiểu Thanh kinh ngạc kinh hô ra tiếng.

Y Y bày ra tư thế tay nhỏ bé đặt bên môi, hai người một trước một sau đi ra ngoài.

“Hoàng Thượng, như thế thỏa đáng sao?” Mộc Hiệp vẫn âm thầm trốn trong chỗ tối giờ thong thả đi ra,con ngươi ẩn ẩn có tia lo lắng, không biết vì sao, cung nữ này cho hắn cảm giác không ổn.

Quạt giấy vừa thu lại,gương mặt mỉm cười nháy mắt lạnh như băng, toát ra khí thế của bậc đế vương, ống tay áo vung lên, hắn hừ lạnh một tiếng.

“Đã có một người thêm một sao lại không được?”

Chương 18: Người bạn nơi đình sen

Khóe mắt liếc liếc người thật cẩn thận đi theo phía sau – Tiểu Thanh, Y Y sắc mặt phức tạp.

Phù Vân Khâu Trạch, ta, đã sớm không phải Y Y ngươi từng biết, ngươi, sao có thể ngờ được đâu?

Yên lặng dọc theo ven hồ đi một đoạn, đang muốn tiến vào đình hoa sen, chợt thấy trong đình có một thân ảnh nam tử trẻ tuổi, theo lý nàng nên tránh đi, không biết vì sao, cảm thấy hết sức quen mắt, nhất thời như thế nào cũng nhớ không nổi chính mình có gặp qua chưa, chân nhỏ không tự chủ liền đi tới.

Nàng hoàn toàn không chú ý , cung nữ phía sau trên mặt nổi lên quỷ dị cười.

Càng đến gần, cảm giác quen thuộc trong lòng càng mãnh liệt, mơ hồ xuất hiện từng trận bất an, trong đầu xẹt qua một màn máu đỏ, hít vào khẩu khí, đang định nghiêng người rời đi.

“Hoàng phi, đã lâu không gặp, vẫn mạnh khỏe chứ?” Một đạo thanh âm đùa giỡn không mang chút cảm tình bay tới.

Y Y toàn thân sợ run, cứng ngắc xoay người, nhìn khuôn mặt đằng trước ma mị cười mỉa, hai chân không thể nhúc nhích.

Trong đình, hoa sen mới nở, nơi đây sau khi được mưa móc cọ rửa càng có vẻ vô cùng yên tĩnh, mấy con chuồn chuồn ớt vui thích lướt trên mặt nước lạnh, tạo nên từng vòng sóng nước, giống như tâm nàng đã bị rung động, không thể ức chế run run.

Nàng mặt trắng như tờ giấy,còn mặt hắn lại mang màu hồng phấn.

“Như thế nào, bảy năm không gặp, nhìn thấy bổn vương lại mất hết khí huyết thế kia?” Chân mang đôi giày đen mạ vàng đi thong thả từng bước, hắn cười đến hết sức sáng lạn, một thân y phục đỏ sẫm , tay áo phất phất vô cùng tuấn mỹ.(Chỗ này ta hơi chém).

Nhưng, chỉ có Y Y mới rõ ràng, bề ngoài hoa lệ bên trong lại là tên giết người như ngóe.

“Ngươi muốn như thế nào!” Liếc thấy Tiểu Thanh phía sau đột nhiên mặt không chút thay đổi tê liệt ngã xuống, nàng ngược lại ổn định tâm thần, mặc dù mặt có thần sắc kinh hoàng, nhưng không còn phát run.

“Ba ba.” Hắn vỗ song chưởng,“Tốt lắm, xem ra không gặp bảy năm, ngươi không quên bổn vương, bất quá, vết thương trên mặt đã khỏi hẳn, trông ngươi vẫn là chướng mắt .”

Trong bảy năm đó, chỉ cần thịnh yến có hắn tham gia , tuyệt đối không thấy được thân ảnh của nàng, chỉ cần là con đường hắn hay đi qua, nàng thà rằng quanh quẩn đường vòng cũng tuyệt không muốn đụng chạm hắn.

Bảy năm không thấy, cũng không kỳ quái đi?

“Có chuyện nói mau, có rắm mau phóng, ta không có thời gian nghe ngươi ở đây dài dòng.” Nếu là uy hiếp, hắn đã muốn làm được, nếu là tới lấy tính mạng nàng, chỉ sợ, chính nàng không phải đối thủ của hắn.

Gương mặt vốn tươi cười nghe thấy những lời này đột nhiên trầm xuống, trừ bỏ mẫu hậu, hắn chưa bao giờ đem bất luận kẻ nào để vào trong mắt.

Phi tử nho nhỏ này cũng dám đối hắn nói “Có chuyện nói mau, có rắm mau phóng”?

“Ực.” Y Y nuốt nước miếng một cái, lui về phía sau vài bước, khi lưng chạm vào kết giới trong suốt, nàng liền hiểu được, nàng không còn đường lui.

Tim , lạnh hơn phân nửa……

“Lại đây.” Hướng nàng ngoắc ngoắc ngón trỏ, ngón tay đen tỏa ra quang mang u ám.

Nàng t


Teya Salat