Hoàng Thượng và hoàng phi mà đối với bọn cung nữ các nàng khua tay múa mép, thậm chí sẽ đánh “Dạy dỗ”, các cung nữ dù giận cũng không dám nói gì, chỉ có thể cắn chặt răng chấp nhận, chỉ chờ một ngày nào đó được trọng dụng,sẽ không bị nàng ta uy hiếp nữa.
“Tuổi còn nhỏ mà tư sắc khá lắm, như thế nào, muốn cùng hoàng phi tranh thủ tình cảm?” Một tay đoạt lấy tay nải của nàng mở ra, trừ bỏ vài món quần áo đơn giản cùng dược thư, bên trong cái gì cũng không có, đại cung nữ tức giận đến đem tay nải vứt trên mặt đất.
“Nô tỳ không dám.” Khuôn mặt của nàng có chút thay đổi, là vì cuốn dược thư kia.
“Không dám?” Đang muốn phát tác, đột nhiên nhìn thấy hoàng phi đi ra ngoài luyện công hướng bên này mà đến, đại cung nữ vội vàng cấm thanh(câm mồm).
“Sao y phục cùng dược thư lại rơi trên đất?” Y Y không cần xem cũng biết rõ ràng là đại cung nữ làm ‘chuyện tốt’, nguyên bản chính nàng cũng muốn thay đổi người, nhưng lại không biết nói lý do là gì cho Khâu Trạch,“Lí đại cung nữ, đây là chuyện tốt ngươi làm?”
Sắc mặt trắng bệch, đại cung nữ cuống quít lắc đầu, hiện tại hoàng phi đã không dễ ứng phó như năm đó, phải cẩn thận mới được.
“Nếu không phải, vậy ngươi tới thu dọn đi,” Mặc kệ nàng có thừa nhận hay không, Y Y trực tiếp đem tội danh khấu ở trên đầu của nàng,khuôn mặt vừa chuyển, nhìn đến một đôi mắt màu bạc cũng đang tò mò nhìn chính mình,“Tiểu cung nữ mới tới sao? Oa, tuổi của ngươi chắc cũng không khác ta là bao, vừa vặn vừa vặn, đến, ta mang ngươi đi gặp Hoàng Thượng.”
Nàng đi đầu nhảy vào cửa long quân điện, hướng tiểu cung nữ vẫy vẫy tay.
“Nô tỳ tuân mệnh.” Trào phúng nhìn đại cung nữ bộ dáng gậy ông đập lưng ông, tiểu cung nữ nhẹ nhàng cười.
Chương 17: Tình hình sáng tỏ sát bên cạnh
“Nếu không phải ngươi mấy năm nay đối chủ tử tận tâm hết sức, vừa rồi, ngươi chính là một cái thi thể a, Lí Dung Hồng.”
Đáy mắt hiện lên kinh ngạc, đại cung nữ đổ rút khẩu khí, “Chủ tử” trong miệng tiểu cung nữ không phải Hoàng Thượng hay hoàng phi, mà là…… Mắt vội trừng lên, nhìn quyển sách rơi trên mặt đất, chẳng lẽ, nàng chính là người mà chủ tử điều tới đã nói lúc trước?
Sắc mặt xám xịt, không nghĩ tới, từ giờ một tiểu nha đầu cũng có thể cưỡi ở trên đầu chính mình.
Nắm chặt khăn lụa trong tay, nàng ngồi xuống thu thập quần áo.
“Khâu Trạch, Khâu Trạch!” Bên trong nội điện, nhưng lại không có nửa điểm thân ảnh của hắn, Y Y kỳ quái nhìn bốn phía.
Cung nữ cùng thị vệ đều ở ngoài điện, ngay cả Mộc Hiệp cũng ở trên mái hiên ngồi ngay ngắn nghỉ tạm, Phù Vân Khâu Trạch sao có thể biến mất được?
“Chuyện gì?” Thanh âm bất đắc dĩ từ không trung truyền đến, hắn rõ ràng đã dặn dò nàng, trước mặt người ngoài không thể gọi thẳng tục danh của hắn, trầm mặc cởi bỏ chú tàng hình, hắn lướt nhẹ xuống.
Khi nhìn tới đôi mắt bạc của tiểu cung nữ, hắn hơi thất thường cắn môi dưới, tay căng thẳng,rồi lại dường như không có việc gì buông ra.
Vỗ vỗ khói bụi trên người, từ ống tay áo lấy ra một cái quạt giấy, nhẹ nhàng đập, hai mắt vẫn là thẳng tắp nhìn thân ảnh xanh biếc đứng cung kính.
Nàng rốt cuộc có biết hay không, chính mình đưa tới người như thế nào?
Người có được đôi mắt màu bạc, sẽ có khả năng nhìn thấu chú thuật, ma thuật, thậm chí là, vu thuật.
Người này, vì sao lại đi vào trong cung?
Khóe môi gợi lên ý cười như có như không, bên tai đột nhiên vang lên tiếng động hồn nhiên, hắn thỉnh thoảng rung nhẹ đầu 2 cái.
“Khâu Trạch!” Hai tay ở trước mặt hắn lắc lư hai cái, nàng nghi hoặc theo tầm mắt hắn nhìn lại,mày liễu vểnh lên, đôi mắt có tia buồn bực, trong nháy mắt,tất cả cảm xúc đều tụt xuống.
“Nàng muốn nhận ả làm cung nữ bên cạnh?” Bắt lấy cái tay lắc lắc của nàng, hắn nghiêng đầu, mắt tinh ẩn ẩn hàm chứa ý cười,“Nên sẽ không lại muốn đem đại cung nữ sang bên trẫm đi?”
Nàng cúi đầu cười, hai hàng lông mày khẽ nhăn, đôi mắt mơ hồ, hai gò má ửng hồng, đã có dáng điệu của nữ tử.
Phù Vân Khâu Trạch chính là nghiêng đầu đi, nhìn đá cẩm thạch, một chút thân ảnh màu hồng phấn phản chiếu trong đó, dáng người tuy gầy yếu chưa có độ lồi lõm, nhưng lúc giơ tay nhấc chân vẫn tỏa ra tư thái một thiếu nữ rồi.
Nếu không phải chính mình cao hơn nàng một cái đầu, có lẽ vẫn bị nàng vuốt đầu giễu cợt mỗi ngày.
“Có thể chứ?” ánh mắt giảo hoạt.
Y Y bị đại cung nữ làm phiền tới bảy năm, vô luận đi đâu đều chưa bao giờ mang theo bên người, mà Khâu Trạch lại không cho nàng đổi đại cung nữ, cho nên chỉ có thể nhịn xuống, nhưng hôm nay nhìn thấy tiểu cung nữ này liền cảm thấy thập phần hợp ý, đại khái là vì tuổi xấp xỉ đi.
“Ngươi tên là gì? Nguyên quán nơi nào? Là người nào mang ngươi tiến cung?” Trầm tư một lát, hắn đối với cung nữ đặt câu hỏi.
Không chút hoang mang quỳ gối, nàng ngay cả đầu cũng chưa nâng, bộ dáng này là đã được trải qua huấn luyện.
“Nô tỳ Tiểu Thanh, nguyên qu