Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213765
Bình chọn: 10.00/10/1376 lượt.
ấy không còn hứng thú nữa, tâm tư bất hảo lúc nãy cũng thu trở về, hừ một tiếng, đi qua bên người hắn.
Bước chân bất giác đi về hướng Tây viện, nàng chợt thấy mi tâm Thôi Thiện Duyên trong phút chốc nhíu lại, tiến lên phía trước, bất động thanh sắc ngăn đem Tịch Nhan lại, khom người nói: “Hiện giờ trời đã tối, sương lạnh càng nhiều, cô nương nên về trước nghỉ ngơi?”
Hắn rõ ràng cố ý ngăn cản, trong lòng Tịch Nhan nhịn không được có chút kích động, lúc này mới nhớ lại, người ở trong Tây viện chính là Mẫu Đơn lúc trước nàng mang từ Bách Hoa Lâu về hầu hạ cho Hoàng Phủ Thanh Vũ!
Ngực nàng bỗng dưng thắt chặt lại, Tịch Nhan nhất quyết không chịu bỏ qua, cười nói: “Ta chỉ muốn đi Tây viện một chút cũng không được sao?” Dứt lời, nàng bất chấp Thôi Thiện Duyên ngăn cản, lập tức đi vào Tây viện.
Nhưng không ngờ được, thời gian đã muộn như vậy nhưng bên trong Tây viện vẫn còn sáng đèn. Tịch Nhan chậm rãi đi vào sảnh trước, đột nhiên nghe thấy một giọng nam quen thuộc truyền ra.
Ai……
Chương 106
Truyện Tiên Hiệp – -Y
Tịch Nhan giật mình dừng lại ngay cửa, có chút thất thần — lão Thập Nhất làm sao có thể ở trong này?
Trời đã tối như vậy, mà Mẫu Đơn là thị thiếp của Hoàng Phủ Thanh Vũ, vì sao lão Thập Nhất lúc này lại xuất hiện ở đây, trong phòng Mẫu Đơn nói nói cười cười, nghe qua rất thân mật không chút e dè?
Tịch Nhan chỉ cảm thấy trong đầu mình có gì đó vụt hiện lên, nhưng thủy chung lại nghĩ không ra được đó là gì.
“Vi Chi cô nương!” Thôi Thiện Duyên vội vàng đuổi theo sau nàng, vừa muốn nói gì thì người phòng trong tựa hồ đã nghe được thanh âm bên ngoài nên mở cửa ra.
Lão Thập Nhất đứng ở cửa, trên khuôn mặt tuấn tú có chút xấu hổ, cũng có chút kinh ngạc.
Thấy thế, Thôi Thiện Duyên lập tức lui xuống, lão Thập Nhất lúc này mới cúi đầu gọi một tiếng: “Thất tẩu.”
“Sao đệ lại ở trong này?” Tịch Nhan mỉm cười, nghiêng đầu hỏi.
Lão Thập Nhất nhìn nàng, bỗng nhiên cũng bị nàng làm cho hồ đồ, nở nụ cười: “Ta đến đây cùng Mẫu Đơn trò chuyện.”
“Đệ, cùng Mẫu Đơn nói chuyện?” Tịch Nhan cười lạnh một tiếng nhìn hắn, “Nữ nhân của Thất ca của đệ, từ bao giờ cùng đệ nói chuyện vậy?”
Vừa dứt lời, nữ tử từ trong phòng đi ra, chính là Mẫu Đơn vẫn xinh đẹp như một năm trước, khi nhìn thấy Tịch Nhan trên mặt hiện vẻ băn khoăn một chút, mới cúi người hành lễ: “Tham kiến Thất hoàng phi.”
Tịch Nhan miễn cưỡng phất phất tay, ý có mỉa mai: “Ta không phải là Thất hoàng phi gì đó, hiện nay, ngay cả ngươi ta còn không thể so sánh được, tốt xấu gì ngươi cũng coi như là thị thiếp của hắn, còn ta bất kể danh phận gì đều không có cả.”
Mẫu Đơn vẫn cúi người, giống như không chịu nổi lời nói của Tịch Nhan, nhưng ngay sau đó, lão Thập Nhất vươn tay ra cầm lấy tay nàng.
Tịch Nhan lạnh lùng liếc mắt một cái, không nói gì nữa, xoay người liền muốn rời đi.
“Thất tẩu.” Lão Thập Nhất gọi nàng lại, “Mẫu Đơn nàng là người của đệ. Đệ nghĩ chuyện này sớm muộn gì Thất tẩu cũng sẽ biết –”
Lời còn chưa nói xong, hắn đột nhiên thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ đang đi vào viện, nhất thời ngưng bặt.
Tịch Nhan cũng thấy hắn, vẫn đứng nguyên tại chỗ, cũng không nhúc nhích.
Hoàng Phủ Thanh Vũ mỉm cười tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy nàng: “Đã trễ thế này, nàng đến nơi đây làm gì?”
“Những lời này, chàng nên hỏi Thập Nhất đệ của chàng?” Tịch Nhan thản nhiên nói.
Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nhìn về phía Thập Nhất, mà Tịch Nhan lại không hề chớp mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng, giống như đang chờ đợi điều gì.
Thập Nhất dường như nhận được ám hiệu, chậm rãi buông tay Mẫu Đơn ra, thấp giọng nói với nàng hai câu, sau đó mới hướng về phía Tịch Nhan cùng Hoàng Phủ Thanh Vũ: “Thất ca ,Thất tẩu, đệ về phủ trước.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ gật đầu, khi Tịch Nhan nhìn thấy thân ảnh Thập Nhất dần dần biến mất bên ngoài viện, bỗng nhiên tránh khỏi Hoàng Phủ Thanh Vũ, xoay người liền đi ra ngoài.
Khi nàng đi đến phía sau hòn giả sơn trong viện, lại bị người từ phía sau ôm chặt lấy, nàng thuận thế vùng vẫy, sau đó ngã vào trong lòng hắn, lúc này nàng bị vây giữa thân thể hắn cùng hòn giả sơn, không thể nhúc nhích.
“Buông ra.” Nàng cắn răng nói.
“Nàng làm sao vậy?” Giọng nói của hắn vẫn bình thản như trước, còn mang theo ý cười,”Vô duyên vô cớ giận dỗi ai vậy?”
“Hoàng Phủ Thanh Vũ!” Tịch Nhan chán ghét thái độ tránh nặng tìm nhẹ của hắn, quyết định đi thẳng vào vấn đề, “Mẫu Đơn đến tột cùng là thân phận gì?”
Hoàng đế Thanh Vũ cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt thâm thúy như có thể nhận chìm người khác nhưng không đáp lời.
“Ngay từ đầu, nàng chính là người của chàng, có phải hay không?” Tịch Nhan không kiên nhẫn chờ câu trả lời của hắn,”Thật ra nàng chính là người của chàng trà trộn vào Bách Hoa Lâu để thám thính tin tức, nhưng không nghĩ rằng ta sẽ đi vào trong đó…… Khó trách lúc ấy Thập Nhị đột nhiên nhớ tới nàng, còn nói chàng nhất định sẽ thích nàng…… Ngay từ đầu chàng đã gạt ta!”
Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn lẳng lặng nhìn nàng, hồi lâu sau mới lãnh đạm cười lên tiếng: “Ta đã lừa nàng chuyện gì? Ta chưa từng nói qua Mẫu Đơn không phải người của ta, chỉ vì nàng không biết thôi
