Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213722
Bình chọn: 9.00/10/1372 lượt.
oàng Phủ Thanh Vũ cho phép, lập tức liền có người đem văn kiện tiến vào, hắn có ý bảo đem văn kiện đặt trên bàn, còn mình lại khí định thần nhàn rửa mặt.
Trong lòng Tịch Nhan lại sinh ra tò mò, đứng lên đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy văn kiện hướng về phía hắn giơ giơ lên: “Đây là văn kiện khẩn cấp, chàng còn không mau mở ra xem?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nở nụ cười: “Nàng muốn xem thì có.”
“Chàng không muốn xem sao?” Trong đôi mắt đẹp của Tịch Nhan ánh lên một tia giảo hoạt, “Ta giúp chàng mở ra nha?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ có ý bảo tùy nàng, Tịch Nhan liền mở ra tấu chương dày cộm, nhưng vừa đọc được hai hàng, liền nhịn không được thay đổi sắc mặt.
“Mặt mày nàng nhăn thành như vậy xem ra không phải tin tức gì tốt.”
Hắn chỉ cười nhẹ, đưa khăn cầm trong tay cho thị nữ, liền đi tới bên cạnh bàn chuẩn bị dùng điểm tâm.
Tịch Nhan nghiêng đầu nhìn hắn một cái: “Vậy chàng đoán là tin tức gì.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ tự tay múc cho nàng một chén cháo gạo nếp, sau một lát trầm ngâm, cười nói: “Chắc là lão Ngũ được phong làm thái tử?”
Tịch Nhan nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh, nàng nhìn tấu chương mật cầm trong tay mấy lần, xác nhận niêm phong vẫn chưa bị ai chạm vào, kinh ngạc nói: “Không phải chàng đã biết từ sớm rồi chứ?”
Hắn đưa tay kéo nàng qua, làm cho nàng ngồi trong lòng mình: “Nhan Nhan, ta cả ngày ở cùng một chỗ với nàng, làm sao ta biết được những chuyện xảy ra cách ngàn dặm xa xôi chứ?”
Tịch Nhan vẫn chưa chịu dừng tại đây, chỉ cảm thấy có chuyện gì không đúng, sau một lát mới bừng tỉnh đại ngộ: “Hoàng Phủ Thanh Vũ, chàng đã sớm biết ý muốn phụ hoàng về việc lập thái tử trong lúc này sao?”
Hắn nhấc mi, từ chối cho ý kiến.
“Vậy vì sao chàng –” Tịch Nhan nhìn hắn, nhửng lời còn lại trong nàng cắn môi ngậm chặt trong miệng.
Vốn muốn hỏi hắn vì sao biết rõ bản thân rất có hi vọng trở thành thái tử, lại trễ nãi thời gian trở lại kinh thành để tranh thủ cơ hội. Nhưng trong một khắc, trong đầu Tịch Nhan đã có đáp án rõ ràng — hắn muốn nói cho nàng biết hắn ở lại vì nàng.
Hắn vì nàng buông tha cho ngôi vị thái tử sao? Tịch Nhan quả thực không thể tin được chuyện như vậy. –
Trên thực tế, hắn giả vờ bản thân bị tàn phế nhiều năm như vậy, tuy rằng ngoài mặt rời xa triều chính, nhưng lại ngầm cùng lão Cửu, lão Thập Nhất chặt chẽ lui tới, nay ngay cả lão Thập Nhị cũng gia nhập trong đó.
Hắn giấu tài nhiều năm như vậy còn không phải là vì ngôi vị quân chỉ cao cao tại thượng hay sao?
Vì sao nay, sau khi hắn đã trải qua giai đoạn phượng hoàng lột xác, trong triều bắt đầu bộc lộ tài năng, ở thời điểm hắn rốt cục chiếm được sự tin tưởng của người khác, hắn lại cam nguyện vì nàng, buông tha cho một cơ hội tốt nhất hơn hai mươi năm qua?
Tim Tịch Nhan đập mạnh và loạn nhịp, nàng nhìn hắn nhưng trong lòng bắt đầu tính toán, hắn không phải có âm mưu gì khác chú.
Nhưng việc buông tha cho ngôi vị thái tử, chuyện gây khiếp sợ lòng người như vậy, còn có thể có âm mưu gì nữa? Tịch Nhan lại một lần nữa đoán không ra, không nghĩ ra, tinh thần lâm vào hỗn loạn.
“Nghĩ cái gì vậy?” Hắn đưa tay tiếp nhận văn kiện trong tay nàng, mở ra thản nhiên nhìn lướt qua liền bỏ xuống, “Không phải nàng nói muốn đi ra ngoài dạo một chút sao? Trước hết nàng ăn cháo đi.”
Tịch Nhan ăn không biết ngon, tâm thần không yên dùng xong bữa sáng, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Trở lại kinh thành đi thôi.”
“Trại hoa lớn như vậy, chúng ta còn chưa đi xem hết, trở về làm chi?” Hắn giả vờ kinh ngạc, ngẩng đầu lên quét mắt liếc nhìn nàng một cái.
Tịch Nhan tránh đi ánh mắt hắn: “Không biết. Chỉ cảm thấy đây là lúc chàng nên trở về.”
“Nhan Nhan, nàng từ đầu đến cuối đều nói là ta, trong chuyện hồi kinh này, nàng đem mình đặt ở chỗ nào?” Hắn nhìn nàng, mỉm cười nói.
Trong lòng Tịch Nhan nhịn không được nhảy dựng lên, ngưng mắt cùng hắn nhìn nhau hồi lâu, mới rốt cục mêm người lại, tiến vào lòng hắn: “Ta nay không có gì cả, tất nhiên là muốn đi theo bên cạnh chàng, nhưng mà khuôn mặt ta…… Chân của chàng được thần y chữa khỏi, không thể nói mặt của ta cũng đúng dịp được thần y chữa lành chứ? Nếu tiếp tục dùng khăn che mặt, cũng quá cực khổ rồi.”
“Có quan hệ gì chứ?” Hắn bỏ chiếc muỗng trong tay xuống, xoa xoa hai má trắng mịn của nàng, làm cho nàng cảm thấy mình là kỳ trân dị bảo của hắn, hôn nhẹ vành tai của nàng, “Thất hoàng phi Hoa Tịch Nhan, bệnh nặng hơn một năm, hoặc sống, hoặc chết, đều do nàng quyết định.”
Chương 105
Dùng một thân phận khác xuất hiện một lần nữa trên đời này.
Tịch Nhan chưa bao giờ nghĩ tới bản thân mình lại gặp chuyện thú vị như vậy, dù cho có một số người biết nàng là ai, nhưng trước mặt nhiều người nàng lấy một bộ mặt hoàn toàn mới xuất hiện.
Trước mặt người khác hắn gọi nàng là Vi Chi, một cái tên thanh nhã đến mức tận cùng, nhưng Tịch Nhan không hiểu sao lại không thích nó được.
Cũng có lẽ, nàng cùng cái tên đó không quan hệ với nhau.
Về việc lấy họ nào, hai người lại xuất hiện ý kiến bất đồng với nhau. Bởi vì Tịch Nhan từ trước mang họ “Hoa” là theo họ mẹ, hắn thử thăm dò nàng nên theo họ cha