ết nha! Nương tử cũng biết nha, hiện tại đương nhiên là mùa đông, hôm trước còn có tuyết rơi.”
Cung Viễn Tu gật đầu cười, cười đến thực đáng yêu, thực đáng yêu. Vu Thịnh Ưu trừng mắt nhìn hắn, nặn ra một nụ cười, áp chế lửa giận trong lòng, mỉm cười với Cung Viễn Tu:
“Không phải muốn luyện võ sao? Đi a!”
“Nga…… Nga!”
Cung Viễn Tu nhìn nàng tươi cười đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười nói:
“Nương tử, nàng cười lên thật xinh đẹp.”
“Ừ ừ.”
Vu Thịnh Ưu ngoài cười nhưng trong không cười gật đầu. Đừng tưởng rằng ngươi khen ta một câu ta sẽ tha thứ ngươi! Hôm nay ta không đi không được! Luyện võ? Ta liền cùng ngươi luyện cho tốt! Ngươi cũng đừng trách ta ra tay quá nặng ! Một khắc sau, Vu Thịnh Ưu thay một thân trang phục, tóc vẫn như một cái đuôi ngựa đâm tùy ý, cả người có vẻ sạch sẽ. Cùng Cung Viễn Tu đi đến Cung gia luyện võ trường, nơi luyện võ là bên trong một rừng trúc, trúc dày đặc không một khe hở, tầng tầng lớp lớp tựa như một đạo thiên nhiên bành chướng, chỉ có một con đường nhỏ thông vào phía sâu trong rừng trúc, từ rất xa Vu Thịnh Ưu đã thấy có một hắc y nam tử đang ở đó luyện kiếm, đến gần liền thấy, hắc y nam tử kiếm thế như gió, ra chiêu sắc bén. Nam tử nghe được tiếng bước chân, lật cổ tay, kiếm phong hạ xuống phía dưới, bao kiếm thuận thế mà lên. Nam tử mày kiếm khẽ rung, bảo kiếm nắm trong tay, xoay người nhìn hai người bọn họ nói:
“Đại ca.”
Nhìn thoáng qua Vu Thịnh Ưu tiếp theo kêu:
“Đại tẩu.”
Cung Viễn Tu vỗ tay cười:
“Tam đệ, kiếm pháp của đệ vừa rồi thật là lợi hại nha.”
Vu Thịnh Ưu nhìn gương mặt anh tuấn không tì vết của hắn, tức giận đến uất ức! Đáng giận, trên mặt hắn đâu có thương tích gì chứ ! Đúng lúc này, phía sau truyền đến một thanh âm ôn nhã:
“Đại ca, đại tẩu, tam đệ, mọi người tới thực sớm a.”
Cung Viễn Tu quay đầu, nhìn nam nhân ôn nhã tuấn mỹ kia cười:
“Nhị đệ, đệ cũng đến đây.”
Vu Thịnh Ưu quay lại, nhìn hắn hai chân thon dài, bộ pháp vững vàng, tức giận đến run người, họ Cung ! Cả nhà các ngươi đều xem lão nương là ngu ngốc a!
“Đại tẩu, sắc mặt của tẩu sao lại kém như thế ?”
Cung gia lão nhị Cung Viễn Hàm có chút lo lắng nhìn Vu Thịnh Ưu gương mặt lúc xanh lúc đỏ.
“Nương tử, nàng làm sao vậy? Muốn tìm đại phu tới xem hay không ?”
Cung Viễn Tu cũng quan tâm hỏi. Vu Thịnh Ưu nặn ra một nụ cười:
“Quả thật muốn gặp đại phu của Cung gia các ngươi, ta vẫn nghĩ y thuật của Thánh Y phái chúng ta là inh nhất thiên hạ, không nghĩ đến Cung gia các ngươi cư nhiên có thầy thuốc có thể chỉ trong một đêm chữa khỏi ột người hai chân bị tàn phế, một người nửa mặt bị hủy dung! Thần y như thế, giờ Thịnh Ưu mới được thấy.”
Cung Viễn Hàm ôn nhu cười nghe Vu Thịnh Ưu trào phúng, chờ nàng nói xong còn thực lễ phép gật đầu:
“Đại tẩu có thể là hiểu lầm ! Hôm qua ta vì thời tiết rét lạnh, bệnh viêm khớp tái phát không thể đi được, cho nên ngồi xe lăn, mà Tam đệ, cũng là bởi vì cùng người ta đánh cuộc thua, phải hủy dung ba ngày, tất cả chuyện này chỉ có thể nói là cơ duyên xảo hợp a.”
Vu Thịnh Ưu trừng mắt liếc hắn một cái, nhìn hắn bộ dáng thành khẩn, trong lòng cả giận nói: Ván đã đóng thuyền, giờ ngươi muốn nói thế nào chẳng được! Tưởng Vu Thịnh Ưu ta ngậm bồ hòn? Không có cửa đâu! Không đối phó được các ngươi, ta chẳng lẽ không đối phó được Cung Viễn Tu? Vu Thịnh Ưu tôn chỉ chính là tìm quả hồng mềm mà bóp ! Dùng sức bóp! Ta bóp ~ chết ngươi! Vu Thịnh Ưu quay đầu, cười với Cung Viễn Tu:
“Tướng công, không phải muốn ta cùng ngươi luyện võ sao? Bắt đầu đi.”
Hừ, ta ở Thánh Y phái mười năm cũng không phải là ngốc ! Nói đến võ công, ta cũng đứng hàng thứ sáu trong Thánh Y Phái. [ Mỗ Nguyệt: Hữu tình nêu lên: Thánh Y phái tổng cộng có sáu đệ tử.'>
“A! Tốt quá!”
Cung Viễn Tu cười nói:
“Chúng ta nhẹ nhàng mà đánh nga.”
Vu Thịnh Ưu vẻ mặt âm hiểm cười đi đến nơi để vũ khí, chọn một cây trường côn, thuần thục xoay tròn trong tay, vũ khí nàng dùng thuận tay nhất chính là trường côn! Vu Thịnh Ưu xoay người nhìn Cung Viễn Tu nói:
“Sao có thể nhẹ nhàng đánh được? Ngươi đi ra ngoài đánh nhau cùng người khác, người ta sẽ đánh nhẹ nhàng sao?”
“Nhưng mà, nhưng mà…… Ta sợ……”
“Sợ, sợ cái gì!”
Vu Thịnh Ưu gầm lên một tiếng ngắt lời hắn:
“Muốn đánh liền đánh, dùng hết sức mà đánh, không đánh ta trở về ngủ tiếp!”
“Đánh, đánh, vậy bắt đầu đi.”
Cung Viễn Tu cuống quít gật đầu, nương tử tức giận thật đáng sợ nga. Vu Thịnh Ưu vứt cây trường côn trên tay cho Cung Viễn Tu, chính mình xoay người lại cầm lên một cây, đột nhiên nhảy vọt lên, Cung Viễn Tu vừa nhận được gậy, Vu Thịnh Ưu đã đánh tới trước ngực, Cung Viễn Tu buông gậy, lui về phía sau một bước né tránh một chiêu này, trường côn trong tay Vu Thịnh Ưu vũ lộng, tiếng gió vun vút, chỉ thấy nàng đem trường côn cắm mạnh xuống đất, thân thể bay phía trên thuận thế tung một cước đá tới, Cung Viễn Tu thấp người tránh thoát, hai người lại qua lại mấy chiêu, Cung Viễn Tu chỉ tránh né cũng không xuất thủ công kích. Vu Thịnh Ưu rơi xuống đất một cái lại xoay người nhảy lên, đối với Cung Viễn Tu không lưu tình chút nào, hung hăng đánh xuống một
