The Soda Pop
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện trinh thám

Lượt xem: 3214475

Bình chọn: 10.00/10/1447 lượt.

chậm về phòng mình. Cô mặc kệ sự sống chết của ba người đàn ông phía sau mở cửa vào phòng, cứ thế thả mình xuống giường.

Một người đàn ông bận tâm nhiều như vậy làm gì. Anh mau về đi…

Được! Tôi không bận tâm nhiều. Tôi chờ cô đi vào…

Hai câu nói đột nhiên vang lên trong đầu của cô, lặp đi lặp lại mãi. Bạch Cẩm Hi bóp trán. Cô đúng là đã uống hơi nhiều, đầu óc biến thành máy tập đọc mất rồi.

Đợi bốn người đi vào phòng, Hàn Trầm mới lên xe ô tô. Đêm đã về khuya, thành phố vừa lung linh ánh đèn vừa yên tĩnh. Lái xe một đoạn, anh bỗng ngẩn người.

Anh đột nhiên có cảm giác, cảnh tượng vừa rồi rất quen thuộc. Anh đã từng đưa một người con gái về nhà trong đêm tối yên tĩnh như hôm nay. Anh cũng dõi theo bóng lưng cô, chờ xem cô có quay đầu hay không? Nhưng cô vô tâm vô tư, không hề quay đầu nhìn anh lấy một lần.

Hàn Trầm lấy điếu thuốc đưa lên miệng, một tay châm lửa, hít vài hơi rồi đánh tay lái về hướng nhà mình.

------

Lúc trời tờ mờ sáng, tại tầng trên cùng của một khu chung cư, một người đàn ông ngồi trên chiếc bàn gỗ đơn giản, cúi đầu hút thuốc.

Trước mặt hắn là bức tường dán đầy tranh ảnh, tin tức cắt từ báo chí và cả nội dung được in ra từ diễn an Trường Giang Bạch Hạc.

Bên tay trái là bức tường kín rất lớn. Bên trên viết một hàng chữ số: 1,2,3… đến 7.

Từ số 1 đến số 5 đã được bút đỏ đánh dấu “X” rất lớn, chỉ còn lại số 6 và số 7. Hai con số này viết to hơn mấy số trước một chút.

Người đàn ông lại rít mấy hơi rồi bỏ mẩu thuốc vào một chiếc túi nilon nhỏ, ném xuống túi rác ở dưới chân. Sau đó, hắn đeo găng tay, nhảy xuống khỏi bàn, bóc sạch những thứ dán trên tường bỏ hết vào túi rác.

Tiếp theo, hắn quay người, dùng khăn mặt lau sạch mấy chữ số trên tường kính.

Cuối cùng, hắn đảo mắt một vòng, đeo một chiếc hộp gỗ dài hình cây đang violon trên lưng, xách túi rác đẩy cửa đi ra ngoài.

-------

Tám giờ sáng

Bạch Cẩm Hi vừa vào văn phòng liền nhìn thấy Mặt Lạnh đang đứng bên bàn làm việc của Lải Nhải, tay cầm bình giữ nhiệt đổ vào cốc của anh ta, một mùi thơm thoang thoảng bay tới.

Cô tiến lại gần, “Các anh có gì thế?”

Lải Nhải lên tiếng, “Canh giải rượu. Thật không ngờ, Mặt Lạnh thức dậy từ sớm để nấu canh giải rượu cho chúng ta. Anh bạn này đảm đang thật đấy.”

Mặt Lạnh không để ý lời nói đùa của anh ta mà quay sang Cẩm Hi, “Cô có uống không?”

“Có chứ.” Cẩm Hi lập tức đưa chiếc cốc của mình, vừa nhìn anh ta rót canh vừa cảm thán, “Không ngờ ngoài Từ Tư Bạch, tôi còn có thể gặp người đàn ông thứ hai biết nấu nướng. Mặt Lạnh, anh thực sự bùng nổ sức hút rồi đấy.”

Nghe câu này, Hàn Trầm ngồi sau bàn làm việc cách đó không xa ngẩng đầu liếc cô một cái.

Châu Tiểu Triện đi vào, trên tay xách túi giấy lớn thơm phức. Mấy người đều chưa ăn sáng, đồng thời quay đầu về phía cậu ta.

Châu Tiểu Triện lắc lắc chiếc túi giấy trước mặt bọn họ, “Đã sớm nghe nói bánh thịt bò ở căng tin Cục công an tỉnh rất ngon. Hôm nay, tôi xếp hàng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng giành được năm cái.”

Bạch Cẩm Hi và Lải Nhải liền vỗ tay hoan hô. Châu Tiểu Triện lấy một cái đưa cho Hàn Trầm rồi chia cho mọi người. Văn phòng tổ Khiên Đen trong giây lát thơm phức mùi thịt bò.

Cẩm Hi hai tay cầm bánh, cắn từng miếng lớn. Mọi người đều nhồm nhoàm giống cô. Chỉ riêng hàn Trầm một tay cầm bánh, một tay cầm con chuột, vẫn dán mắt vào máy tính, ăn một cách từ tốn.

Đến dáng vẻ lúc ăn cũng thu hút như vậy, về điểm này, Cẩm Hi đã được lĩnh hội. Khí chất đúng là tự nhiên mà có.

Ăn xong, Lải Nhải lấy hộp kẹo cao su, đưa cho mọi người. Châu Tiểu Triện không nhịn được, cảm thán, “Tiểu Bạch, chị có cảm thấy không khí của tổ chúng ta rất tuyện không?”

Trước kia, cậu ta và Cẩm Hi chỉ là một nhóm hai người, quen thì thầm ở giữa đám đông. Cẩm Hi liền tiếp lời, “Đúng thế, tương thân tương ái đến mức hơi buồn nôn rồi.”

Giọng cô không to không nhỏ, Lải Nhải phì cười, Mặt Lạnh và Hàn Trầm cũng tủm tỉm.

Hôm nay là thứ bảy, Cục Công an vắng alựng hơn thường ngày. Bạch Cẩm Hi vừa mở máy tính, di động liền đổ chuông.

Nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện ngay, không ngờ Từ Tư Bạch lại gọi điện cho cô.

Bạch Cẩm Hi mỉm cười bắt máy, “Anh thiêng thật đấy, vừa nhắc đến xong liền nhận được điện thoại của anh.”

Có lẽ do thói quen, khi nói chuyện với Từ Tư Bạch, ngữ khí của cô tương đối dịu dàng. Lải Nhải và Châu Tiểu Triện bất giác dõi theo cô.

Còn Hàn Trầm không có bất cứ phản ứng nào.

Giọng nói của Từ Tư Bạch ở đầu kia điện thoại vẫn ôn hòa như thường lệ, “Vậy à? Em nhắc đến anh làm gì?”

Cầm Hi cười cười, “Khen anh biết nấu nướng. Anh có chuyện gì sao?”

“Không có gì. Anh nghe nói xảy ra vụ án bắn chết người hàng loạt nên gọi điện hỏi thăm.” Từ Tư Bạch hình như đang lái xe, bở có tiếng còi xe và động cơ truyền đến, “Em vẫn ổn đấy chứ? Có phải bận rộn lắm không?”

“Vâng, cũng khá bận. Nhưng em vẫn ổn, thật ngại là em không thể tiết lộ tiến triển của vụ án với anh.”

Từ Tư Bạch cũng cười, “Anh không quan tâm đến tiến triển của vụ án. Em hãy chú ý an toàn, nhớ chăm sóc tốt bản thân.” Ngừng vài giây, anh nói tiếp, “Vài ngày nữa có thời gian,