Polaroid
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện trinh thám

Lượt xem: 3213674

Bình chọn: 7.5.00/10/1367 lượt.

t thay đổi, chúng ta đến một nơi tập hợp với mọi người trước”.

Năm tiếng sau. Thời gian chậm chạp trôi qua. Tô Miên bị bịt mắt nên chỉ thấy một màu tối đen. Lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi. Cuối cùng, ô tô cũng dừng lại. Mục Phương Thành tháo khăn bịt mắt: “Đến rồi, tiểu thư của tôi”. Bình thường, hắn hay gọi tên cô. Việc cố ý thay đổi cách xưng hô vào thời khắc này khiến Tô Miên tự nhiên có chút bất an.

Khi cô xuống xe, thời tiết vẫn rất u ám. Phía trước là một không gian rộng lớn và một ngôi biệt thự. Cô không biết, hiện tại mình đang ở nơi nào.

Có hai thanh niên trẻ đứng ở cổng ngôi biệt thự. Mục Phương Thành chào hỏi bọn chúng: “A, T!”

Lần này, Tô Miên đã có thể nhìn rõ gương mặt của chúng. Hai người có độ tuổi sàn sàn nhau, A nhìn nổi bật hơn. Hắn có gương mặt tuấn tú trắng trẻo, dáng vẻ bỡn cợt với đời, ánh mắt nhìn cô đầy sự hứng thú.

“Chị!” A gọi Tô Miên, “Mau lại đây ăn cơm đi! Bọn em đợi chị lâu lắm rồi”.

Mấy lần tiếp xúc trước đó, hắn đều tỏ vẻ hết sức thân mật với cô. T đứng bên cạnh cũng gật đầu, coi như thay lời chào.

Tô Miên đi đến bên chúng, cất giọng biếng nhác: “Được thôi. Hôm nay, các cậu chịu cho tôi nhìn thấy mặt rồi à? Xì, cũng đâu có gì đặc biệt”.

T nhếch mép, còn A cười ngoác miệng, để lộ hàm răng trắng bóng.

“Chị.” Lúc cùng cô đi vào nhà, A nói nhỏ bên tai cô: “Bọn em thật sự thích chị vì chị hiểu bọn em. Bọn em muốn chị ở bên bọn em mãi mãi”.

Hôm đó, những người khác đều không xuất hiện. Ăn cơm xong, Tô Miên ngồi chơi cùng bọn chúng một lúc rồi về căn phòng chúng bố trí cho cô. Cô khóa trái cửa, toàn thân rã rời nhưng không dám bộc lộ tâm trạng vì sợ trong phòng lắp camera theo dõi.

Cô ngẩng đầu nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ. Ráng chiều đỏ au như màu máu trên bầu trời đằng sau ngôi biệt thự. Dự cảm chẳng lành dội lên trong lòng cô.

Cô đã bị phát hiện rồi sao? Không, không thể nào. Hồi tưởng lại quãng thời gian nằm vùng, cô không có chút sơ suất nào. Nếu đã phát hiện ra thân phận và mục đích của cô, đối phương phải có dấu hiệu gì đó…

Một ý nghĩ đáng sợ và khó tin bất chợt hiện lên trong đầu Tô Miên. Liệu có khi nào chúng đã sớm nhận ra thân phận của cô, nhưng không để lộ chút đầu mối nào mà cùng cô diễn kịch. Cho đến ngày hôm nay, chúng mới giở trò.

Chúng đột nhiên thay đổi kế hoạch, đưa cô lên một nơi không ai hay biết. Bây giờ, cô cũng chẳng kịp thông báo cho Hàn Trầm và tổ chuyên án. Điều này hoàn toàn phù hợp với tác phong gây án của chúng. Nếu đúng là vậy… Tô Miên lạnh buốt sống lưng. Thế có nghĩa là, kế hoạch tấn công tội phạm của tổ chuyên án sẽ xôi hỏng bỏng không, thậm chí rơi vào cái bẫy của chúng, gây ra tổn thất nặng nề.

Còn cô… chỉ e sẽ không bao giờ quay về được nữa.

Khi màn đêm buông xuống, Hàn Trầm đứng bên ô cửa sổ trong một căn phòng, vén rèm giơ ống nhòm lên quan sát.

“Cô ấy đến rồi.” Một đồng nghiệp ở bên cạnh thông báo.

Ánh mắt Hàn Trầm càng trở nên nghiêm túc và tập trung. Qua ống nhòm, anh nhìn thấy một người phụ nữ có thân hình mảnh mai, đội mũ lưỡi trai đi vào hiện trường gây án. Theo kế hoạch, cô sẽ nổ súng “giết chết” hai người đàn ông ở hiện trường.

Cô mặc chiếc áo khoác rất quen thuộc với Hàn Trầm, mái tóc dài buộc sau gáy. Khi cô ngẩng đầu, anh lờ mờ nhìn thấy gương mặt nghiêng thân quen.

Tất cả mọi người đều nín thở, dõi theo nhất cử nhất động của cô. Hàn Trầm cảm thấy ấm áp trong lòng. Anh chợt nhớ đến cảnh tượng từ nhiều ngày trước, cô nằm trong lòng anh, thủ thỉ: “Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sắp dược giải thoát rồi”.

“Ừ.” Anh đáp: “Tới lúc đó, anh sẽ xin nghỉ phép để ở bên em”.

Cô mỉm cười: “Ở bên em làm gì? Anh đúng là đồ lưu manh”.

Hàn Trầm! Hàn Trầm!

Giọng điệu của cô khi gọi tên anh nũng nịu và mềm mại, tựa như mang ý vị vô cùng tình cảm và quyến luyến.

Cô nhanh chóng “hạ gục” hai mục tiêu, rút súng, lên nong rồi “nhả đạn”. Cả quá trình, cô quay lưng về phía cửa sổ nên tổ chuyên án chỉ có thể nhìn thấy động tác của cô. Sau “vụ án” lần này, chắc chắn cô sẽ càng giành được sự tín nhiệm của tổ chức tội phạm. Khi vụ án lớn ngày 20 tháng 4 vén màn, cô sẽ trợ giúp cảnh sát tóm gọn bọn chúng.

Mọi người đều chăm chú theo dõi. Người phụ trách giám sát không ngừng thông báo: “Thuận lợi! Thuận lợi! Mục tiêu không có gì bất thường…”

Trong lúc tập trung quan sát, Hàn Trầm đột nhiên chau mày. Anh bỗng có cảm giác rất kỳ lạ, khó diễn tả thành lời.

Qua ống nhòm, người phụ nữ quen thuộc như không thể quen thuộc hơn có gì đó khác thường. Nhưng vừa rồi, camera ở dưới thu được hình ảnh và gương mặt rõ ràng là Tô Miên.

Lúc này, cô đã xong việc, đang dọn dẹp hiện trường. Sau đó, cô nhanh chóng thoát thân. Tất cả kết thúc, Đội trưởng đội hình sự ở bên cạnh buông ống nhòm, cười nói: “Mọi chuyện diễn ra thuận lợi, có thể thu đội rồi”.

Bắt gặp vẻ mặt trầm ngâm của Hàn Trầm, anh ta hỏi: “Trầm, sao thế?”

Hàn Trầm không trả lời mà đi tới chỗ có màn hình giám sát mở đoạn băng thu được trước đó, xem chăm chú.

Trang phục, cử chỉ và thần thái của cô, thậm chí động tác đút tay vào túi quần đều không có gì bất thường. Nhưng anh vẫn cảm thấy, có ch