Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện trinh thám

Lượt xem: 3214725

Bình chọn: 10.00/10/1472 lượt.

iệu cho Tô Miên. Chủ thầu vừa được cứu thoát Trương Phúc Thái có lẽ hơi sợ Hàn Trầm nên không dám lên tiếng mà chỉ để lộ vẻ mặt vô cùng sốt ruột.

Tô Miên đi đến bên anh, kéo bàn tay anh đang chống lên bờ tường xuống rồi nắm chặt. Hàn Trầm ngẩng đầu: “Đi thôi! Chúng ta phải tranh thủ thời gian, tiếp tục tìm kiếm.”

Tô Miên im lặng đi bên anh. Ba người đàn ông còn lại bước theo sau. Liếc gương mặt nghiêng lạnh lùng của Hàn Trầm trong đầu cô bất giác hiện lên nét chữ trên tờ giấy vừa rồi. Cô biết rất rõ nỗi sợ hãi đến tận cốt tủy của mình đối với S. Điều này khiến trong lòng cô trào dâng nỗi bất an và đè nén, nhưng nhiều hơn là sự bài xích mãnh liệt.

Tình yêu của tôi. Tình yêu cái đầu hắn. Cô thật sự chỉ muốn chửi bậy thôi.

Trong lúc tâm trạng không yên, Hàn Trầm đột nhiên cầm tay cô đưa lên môi hôn. Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước không nói một lời. Tô Miên siết tay anh càng chặt hơn, trái tim tựa như cũng bị anh nắm lấy. Không cần lưỡng lự, khỏi cần sợ hãi, cứ đi theo anh là được. Anh không còn là người cảnh sát non nớt năm đó. Anh đã được tôi luyện trong dòng đời. Anh sẽ tìm ra S, sẽ bắt nhóm tội phạm về chịu tội trước pháp luật.

Từ Tư Bạch đi đằng sau, chứng kiến toàn bộ cử chỉ thân mật tình ý nơi đầu mày cuối mắt của hai người. Mặc dù bầu không khí hết sức căn thẳng, sinh tử chỉ cách một đường thẳng nhưng tất cả dường như không liên quan đến Từ Tư Bạch. Tâm trạng của anh hết sức bình tĩnh. Anh đang đi trên hành lang tăm tối ở dưới lòng đất, rất có thể vĩnh viễn không nhìn thấy ngày mai, nhưng trong đầu anh bất chợt nhớ tới một buổi chiều cách đây rất lâu.

Hôm đó, một mình anh ở phòng khám nghiệm tử thi tại thành phố Giang, đứng trước một xác chết, trầm tư quan sát.

Cô lần đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt anh, “Anh có phải bác sĩ pháp y Từ Tư Bạch danh tiếng lẫy lừng phải không?” Cô cất giọng lanh lảnh.

Anh ngẩng đầu, liền nhìn thấy một cô gái trẻ mắc áo khoác màu xanh bộ đội, đầu đội mũ, mái tóc xõa xuống bờ vai, đôi mắt đen linh lợi nửa cười nửa không dò xét anh.

Vào khoảnh khắc đó, bên tai Từ Tư Bạch đột nhiên vang lên câu thơ: “Vì quân thập liên tử. Thanh yêu diệc khả sinh”[2'>

[2'> Vì chàng nhặt hạt sen. Yểu điệu biết nhường nào.

Kể từ lúc đó, bất cứ người phụ nữ nào dù xinh đẹp mỹ miều đến mấy cũng không thể sánh bằng cô. Cô tựa như một tia sáng, chiếu vào thế giới vốn yên bình và khô khan của anh. Bây giờ ngẫm lại, cuối cùng anh cũng hiểu, từ trước đến nay anh không để ý đến người nào khác, có lẽ bởi vì chờ đợi sự xuất hiện của cô.

Tô Miên cũng là tình yêu của tôi, kể từ lần đầu tiên nhìn thấy em. Tôi yêu em không ít hơn Hàn Trầm, chỉ là gặp em muộn hơn anh ta mà thôi.

Năm người tiếp tục rảo bước rất nhanh, đi tìm nạn nhân tiếp theo. Lúc này, chỉ còn mười hai phút nữa là hết thời gian L đưa ra. Trương Phúc Thái không chịu bỏ cuộc, lải nhải mãi không thôi, “Đồng chí cảnh sát! Các cậu có thể đưa tôi ra ngoài trước không? Nhỡ không tìm thấy bọn họ thì chúng ta sẽ chết cả sao?”

Ba người đàn ông chẳng thèm để ý đến ông ta. Tô Miên quay đầu, nghiêm giọng: “Muốn đi thì tự ông cuốn xéo đi. Còn lảm nhảm nữa tôi sẽ đấm vỡ mồm ông đấy.”

Trương Phúc Thái không dám đi một mình. Đối với ông ta, chuyện xảy ra ngày hôm nay đáng sợ như một cơn ác mộng. Ông ta vội ngậm miệng, lặng lẽ bám theo bọn họ.

Phía trước là một nơi đang thi công khác. Năm người đi xuyên qua hành lang rộng, Hàn Trầm đột nhiên dừng bước rồi ngoảnh đầu. Mọi người đều dừng lại, dõi theo ánh mắt của anh.

Gần đó có ba cây cột rất to, để chống trần nhà. Cây cột mới được sơn, không khí nồng nặc thứ mùi khó ngửi.

“Sao thế?” Đinh Tuấn hỏi. Trong nhóm, anh ta là người trầy trật nhất, trán đã rịn đầy mồ hôi.

Hàn Trầm và Từ Tư Bạch đều không lên tiếng. Tô Miên lập tức hiểu ý, chau mày hỏi: “Các anh nghi ngờ có người bị nhốt trong cây cột này sao?” Chính là người ở trong không gian khép kín chật hẹp?

Từ Tư Bạch sờ vào thân cây cột: “Nước sơn vẫn còn hơi ướt, chứng tỏ mới được quét không bao lâu. Đám người đó chắc chắn vào đây tiến hành công tác chuẩn bị gây án nên rất có thể chỗ này không phải do công nhân quét sơn”.

Tô Miên còn chưa lên tiếng. Hàn Trầm đã lấy chiếc búa cứu hỏa ở bên cạnh nghiêm giọng: “Tránh ra.”

Cô liền đứng sau lưng anh, Từ Tư Bạch cũng lùi lại một bước.

Một tiếng “chát” lớn vang lên. Năm người khá bất ngờ vì cây cột vừa đập là vỡ ngay, chẳng khác nào miếng đậu phụ, bên trong chứa đầy bọt biển tấm xốp và túi nilon.

Quý Từ Trường không biết mình đã ở trong bóng tối bao lâu rồi. Anh ta chỉ cảm thấy hô hấp ngày càng khó nhọc, ý thức cũng dẫn trở nên mơ hồ. Nếu vẫn không được cứu, anh ta nghĩ chắc mình sắp chết đến nơi.

Anh ta là một trong những kiến trúc sư trẻ tuổi xuất sắc của thành phố Lam, từng đoạt nhiều giải thưởng thiết kế. Anh ta không ngờ, bản thân lại làm trái lương tâm trong dự án bán đảo, giúp nhà họ Hà làm ăn gian dối. Mỗi lần nghĩ đến chuyện một ngày nào đó tòa nhà sẽ sụp đổ, anh ta liền cảm thấy khó thở như thời khắc này.

Vì vậy, tỉnh cảnh ngày hôm nay coi như một sự trừng phạt đúng không? Quý Từ Trườn


XtGem Forum catalog