cựa quậy người.
Cẩm Hi liền nhắm tịt mắt. Một lúc sau, cô có cảm giác anh cúi đầu, bởi hơi thở tù mũi phả nhè nhẹ vào mặt cô. Theo động tác cúi đầu, môi anh sượt qua má cô.
Cổ Cẩm Hi cứng đờ, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Sau đó, hơi thở của anh bất thình lình biến mất. Cô nghe thấy tiếng anh ngồi dậy. Giống như mỗi lần vô tình đụng chạm trước đó, anh đều lặng lẽ dứt ra, tựa như không bao giờ rung động, cũng chẳng vì cô mà ý loạn tình mê.
Đợi Hàn Trầm đi ra ngoài, Cẩm Hi mới mở mắt, nằm một lúc rồi ngồi dậy.
Cô quyết định, đợi khi nào vụ án này kết thúc, việc đầu tiên cô cần giải quyết là nghĩ cách gạt bỏ hết tâm tư của mình với Hàn Trầm, tốt nhất là không còn chút vương vấn nào nữa.
Một lúc sau, các thành viên lần lượt thức dậy. Cẩm Hi nhanh chóng thu dọn ba lô của mình và anh.
Vừa đi ra ngoài, cô liền bắt gặp Hàn Trầm đang đứng dưới gốc cây, gặm lương khô. Cô đi đến, anh liền lấy một phong trong túi áo đưa cho cô.
Cô nhận lấy, vừa bóc ra vừa lên tiếng, “Thứ này mà cũng chịu ăn, chứng tỏ anh thích nghi với hoàn cảnh nhanh đấy chứ.”
Hàn Trầm im lặng nhìn cô. Có mấy người đàn ông từ trong nhà đi ra suối rửa mặt. Buổi sáng, không khí ở vùng trong rừng núi đặc biệt trong lành, sương mù vẫn chưa tan hết, ánh ban mai xuyên qua kẽ lã, chiếu xuống dòng suối.
Bạch Cẩm Hi ngắm nhìn cảnh vật, thở dài một hơi.
“Nhan Nhĩ! Anh làm sao vậy? Nhan Nhĩ!” Đúng lúc này, giọng nói của Lý Minh Nguyệt từ trong nhà vọng ra ngoài. Cẩm Hi và hàn Trầm đều ngoảnh mặt về hướng đó.
“Nhan Nhĩ, anh sao thế?” Ngữ điệu của Lý Minh Nguyệt bỗng trở nên hốt hoảng. Mấy người đàn ông đang đứng ở dưới bờ suối vụt đứng dậy, Hàn Trầm và Cẩm Hi chạy nhanh vào nhà.
Bên trong, Nhan Nhĩ nằm bất động, Lý Minh Nguyệt ngồi xổm cạnh anh ta, thần sắc vô cùng sốt ruột. Hàn Trầm và Cẩm Hi nhanh chóng xông vào. Kha Phàm, Du Xuyên và Trương Mộ Hàm cũng vây quanh. Nhan Nhĩ nhắm nghiền hai mắt, tay buông thõng, lồng ngực không phập phồng. Lý Minh Nguyệt gọi thế nào, anh ta cũng chẳng có phản ứng.
Hàn Trầm còn chưa kịp hành động, Trương Mộ Hàm đột nhiên mở miệng, “Không phải anh ta nghoẻo rồi đấy chứ?”
Cẩm Hi vừa định ngồi xuống kiểm tra, Nhan Nhĩ đột nhiên mở mắt, bật dậy. Mọi người ngớ ra, anh ta đã nhanh chóng đeo súng, đi ra ngoài, buông lại một câu, “Các vị sợ chết khiếp rồi phải không? Tôi đùa ấy mà.”
“Tên này đáng đánh đòn.” Lý Minh Nguyệt đạp vào mông anh ta một cái.
Tám giờ sáng. Hai đội đỏ và xanh đứng thành hai nhóm trên bãi cỏ. Mặt trời đã lên cao, trước mặt họ chính là nơi cao nhất của núi Điểu Lâm.
Theo quy định, hai đội sẽ xuất phát từ hai hướng nam và bắc của ngọn núi. Chỉ cần vượt qua lưng chừng núi là họ có thể nổ súng, tấn công, bao vây, mai phục.
Hai đội đối chiếu đồng hồ rồi chuẩn bị xuất phát. Đội trưởng đội xanh đương nhiên là Kha Phàm. Về phần đội đỏ, tối qua chọn Đội trưởng, Hàn Trầm nói không có hứng thú, Trương Mộ Hàm dĩ nhiên được chọn, anh ta và bạn gái hết sức vui mừng.
Trương Mộ Hàm phất tay, “Đội đỏ đi theo tôi.” Hà Tử lập tức cất bước theo anh ta, tiếp theo là Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi, giáo sư Tôn lặng lẽ đi sau cùng.
Đi vài bước, Cẩm Hi quay đầu về phía đối thủ. Dường như có linh cảm có ánh mắt chú ý đến mình, Kha Phàm cũng ngoái đầu. Anh ta cười cười, động tác bắn súng về phía cô rồi tiếp tục dẫn đoọi của mình tiến vào khu rừng rậm. Có người tối nào cũng nằm mơ, nhưng cũng có người hầu như chẳng mơ mộng gì. Ở thời niên thiếu, Hàn Trầm là loại thứ hai.
Xuất thân từ “đại viện”, nơi tập trung cán bộ cao cấp, lại có ngoại hình sáng sủa nên từ nhỏ, cuộc sống của Hàn Trầm rất thuận buồm xuôi gió, muốn gì được nấy. Anh luônc ho rằng, chỉ những người tâm tư nặng nề mới suốt ngày có những giấc mơ vớ vẩn.
Cho đến một hôm, Hàn Trầm tình cờ gặp cô khi đang trên đường từ Cục công an về trường cảnh sát. Tối hôm đó, anh đã nằm mơ.
Anh mơ thấy mình đuổi theo cô gái vừa xinh đẹp vừa kiêu ngạo ấy, túm lấy tay cô, không cho cô rời đi. Sau khi tỉnh giấc, anh cảm thấy hài lòng, theo đuổi con gái chẳng phải đều như vậy sao?
Sau đó, anh ngày càng hay mơ thấy cô.
Ban ngày cùng cô uống café, buổi tối liền mơ thấy mình hôn cô. Tầm chiều tối đi cùng đường với cô, cũng coi như sánh đôi dạo bộ, ban đêm anh sẽ mơ thấy cô nằm trong lòng mình trò chuyện.
Một người bạn nhận xét, “Hàn Trầm, đấy đâu phải nằm mơ, mà là do bị đè nén quá lâu nên cậu “động tình” ấy mà.”
Hàn Trầm mắng, “Cút!”
Anh biết tình cảm của mình không hẳn là nhất thời xúc động. Anh không giống những công tử nhà giàu khác, họ yêu theo kiểu cà lơ phất phơ, cô này không được còn có cô khác. Chỉ Hàn Trầm biết rõ, tình yêu của anh mãnh liệt đến mức nào.
Anh cũng từng vài lần có giấc mơ… đặc biệt. Sáng ngày hôm sau, anh phải giặt ga trải giường trong nhà tắm của ký túc Cục công an.
Những năm sau khi để mất cô, Hàn Trầm càng thường xuyên nằm mơ. Giấc mơ của anh hay xuất hiện một người con gái có gương mặt mơ hồ, tiếng cười lanh lảnh. Anh không nghe rõ, không nhìn thấu, cũng chẳng thể nắm bắt người con gái đó.
Hết đêm này đến đêm khác, năm này đến năm khác, gương mặt cô ngày