ã biến mất không thấy đâu nữa.
"Ngươi có điểm nào xứng với Ánh sáng thành phố?" Giang Á nhấn từng chữ nói, "Ngươi nhìn bộ dáng hiện tại của ngươi xem, tựa như một đống giẻ rách!"
"Chẳng quan trọng." Thanh âm Phương Mộc yếu ớt mỏng manh, nhưng vô cùng rõ ràng, "Cho dù ngươi giết ta, mọi người cũng sẽ nhớ kỹ ta."
"Sẽ không!" Giang Á mất khống chế, chỉ thẳng vào chóp mũi Phương Mộc quát, "Chẳng bao lâu nữa đâu, người của thành phố này sẽ chứng kiến, Ánh sáng thành phố lại trở về!"
Phương Mộc đột nhiên nở nụ cười, tiếng ám ách nho nhỏ, tựa hồ trong lồng ngực có hai mảnh sắt đang ma sát với nhau.
"Ngươi có thể tiếp tục giết người, ta tin ngươi nhất định sẽ làm thế." Phương Mộc dừng lại thở hổn hển mấy hơi, "Nhưng mà, mọi người sẽ cho rằng, ngươi chỉ là một kẻ bắt chước vụng về. Đúng không, Cẩu Đản."
Trong nháy mắt, sát khí trên mặt Giang Á vụt hiện, hắn giơ chân, hung hăng hướng trên mặt Phương Mộc đạp xuống.
"Không cho phép, gọi ta, Cẩu Đản ----- Không cho phép!"
Tiếng nện nặng nề vang trong căn phòng ngăn trống rỗng, còn nương theo thanh âm xương cốt rạn nứt rất nhỏ. Mặt Phương Mộc đã hoàn toàn biến dạng, từng dòng từng dòng bọt máu lớn từ trong miệng, trong lỗ mũi ào ạt chảy ra. Theo mỗi một đòn nặng nề giáng tới, thân thể Phương Mộc vô lực co quắp, run rẩy, anh cố gắng đưa tay ngăn cản, nhưng ngay cả nửa điểm khí lực cũng không có nữa.
Giang Á đánh mệt, lui về phía sau vài bước, tựa trên vách tường thở hổn hển. Đầu Phương Mộc rũ xuống hướng sang một bên, cả bộ mặt nhìn qua chỉ là một khối huyết nhục mơ hồ. Tứ chi anh rộng mở nằm trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, da đã biến thành màu xanh trắng đáng sợ.
"Này!" Giang Á cắn răng, mồ hôi chảy thành sợi từ trên trán rơi xuống, "Ngươi chết rồi sao?"
Phương Mộc không chút phản ứng nào, ngực tựa hồ cũng không hề phập phồng.
"Ngươi không thể cứ như vậy mà chết được!" Hai mắt Giang Á đỏ bừng, như phát cuồng hướng Phương Mộc quát, "Ta sẽ không để ngươi được tiện nghi như vậy!"
Dứt lời, hắn lại xông lên, vừa cất bước, liền nhìn thấy chân Phương Mộc thoáng co rút, ngay sau đó, một tiếng rên rỉ yếu ớt từ trong cổ họng anh ư ử chen ra.
"Ưm ---"
Thống khổ. Rối rắm. Còn mang theo sự lưu luyến của người chết đối với nhân thế cùng sự thoải mái đối mặt với kết cuộc. Tiếng ám ách tựa như quỷ khóc, trong phòng ngăn tràn ngập mùi phoóc môn, phảng phất như tấm lưới vô hình vững vàng bao lấy Giang Á. Giang Á kinh ngạc nhìn Phương Mộc đã như phế nhân, ấy vậy mà không dám ra tay lần nữa.
Tiếng rên rỉ giằng co thật lâu, sau đó dần dần mỏng manh, hóa thành liên tiếp ho khan dữ dội. Lập tức, Phương Mộc cư nhiên hắc hắc nở nụ cười.
Tiếng cười đứt quãng, trong tai Giang Á lại như tiếng sấm chói tai.
"Ngươi cười cái gì?" Giang Á giơ một ngón tay, run run rẩy rẩy chỉ vào Phương Mộc, "Tên phế vật này ngươi cười cái gì? !"
"Thu tay lại đi, Giang Á." Phương Mộc ho ra vài ngụm bọt máu, hai mắt nửa khép nửa mở thần sắc điềm tĩnh nhìn Giang Á, "Ánh sáng thành thị xong rồi. . . . . . .Hắn nên biến mất rồi. . . . . ."
Giang Á sững sờ, tay cũng cứng ngắc giữa không trung.
Hắn rốt cuộc hiểu được, Phương Mộc là tới chịu chết. Sau khi tất cả mọi người cho rằng Phương Mộc là Ánh sáng thành phố, anh dùng loại phương thức tự hủy diệt mình để dập tắt luồng cường quang nọ.
Tay Giang Á chậm rãi buông xuống, biểu cảm trên mặt từ cuồng nộ đến khiếp sợ, rồi lại đến tuyệt vọng và đau thương sâu sắc.
"Ta không dừng được. . . . . . . Không thể." Nước mắt từ trong mắt Giang Á tràn mi, "Ta muốn thay đổi một số người. . . . . .Một số sự tình. . . . . Ta không thể chỉ làm một nhân vật nho nhỏ bình thường. . . . . . .Ta muốn cho Ngụy Nguy biết, ta so với Tôn Phổ càng đáng giá hơn . . . . . . Ta so với tất cả đám người các ngươi đều cường đại hơn. . . . . ."
Hắn không nói được nữa, hai chân mềm nhũn, phịch một tiếng ngã ngồi trên mặt đất, đầu gác trên gối, lớn tiếng nức nở.
"Ta không thể. . . . . .Ta không dừng được. . . . . ."
Phương Mộc an tĩnh nhìn hắn, quang mang trong mắt thoáng ảm đạm xuống. Một lúc lâu, anh gian nan mở miệng, thanh âm ám ách:
"Giết người không giải quyết được bất cứ vấn đề gì. . . . . . .Người của thành phố này, không nên tín ngưỡng ngươi. . . . . ."
"Vậy bọn họ nên tín ngưỡng cái gì? Tư pháp mục nát và pháp luật không công chính?" Giang Á đột ngột phát tác, bò quỳ sang, túm chặt tóc Phương Mộc liên tục lay động, "Bọn họ tín ngưỡng Ánh sáng thành phố có gì không tốt? Tín ngưỡng thiện ác có báo ứng có gì không tốt? !"
Đầu Phương Mộc theo động tác của hắn vô lực lắc lư, trong cổ họng cũng kèn kẹt rung động, tựa hồ tùy thời có thể tắt thở. Đến khi Giang Á hung hăng xách anh đẩy trên mặt đất, anh mới miễn cưỡng thở ra hơi. Một lúc lâu, Phương Mộc gian nan mở miệng, thanh âm càng thêm yếu ớt mỏng manh.
"Đó không phải thiện ác có báo ứng. . . . . ." Nhãn cầu Phương Mộc đã bắt đầu chuyển động trì trệ, "Bản thân Ánh sáng thành phố đã chính là một loại ác. . . . . ."
"Thật không?" Giang Á lau nước mắt trên mặt, ngữ khí trở nên lạnh lùng hung ác, "Thiện cũng tốt, ác cũng tốt