ố mày trước đã!"
"Bên kia có tên cướp túi anh không thấy sao?" Thai Vĩ vừa vội vừa tức, "Tôi để xe ở đây, trở về sẽ xử lý!"
"Tao đây mặc kệ!" Gã béo như trước gắt gao túm lấy Thai Vĩ, "Mày đụng phải xe tao, phải bồi thường cho tao trước!"
Vài chiếc xe ven đường dừng lại xem náo nhiệt, người vây xem cũng càng ngày càng nhiều.
Thai Vĩ một bên cùng gã giằng co, một bên hướng kẻ cướp túi bên kia nhìn quanh, mắt thấy hắn đã nhảy lên yên sau một chiếc mô tô đậu ven đường, vụt chạy đi.
Thai Vĩ hoàn toàn phát hỏa, quẳng tay gã béo ra rồi hung hăng đẩy gã một cái.
Tên béo bị đẩy một cái lảo đảo, sau kinh ngạc ngắn ngủi, lập tức rướn họng hô: "Cảnh sát đánh người rồi!" Miệng thì hô, người lại nhào đến, đổ ập về phía Thai Vĩ.
Thai Vĩ cuống quít ngăn chặn, đầu và thân trên vẫn cứng rắn bị đánh trúng vài cái, trong lòng nhất thời nảy lên một cỗ tức khí. Y xem chuẩn cơ hội bắt được cổ áo và cánh tay của gã béo, xoay người nhấc háng, một cú quẳng mạnh qua vai phóng gã béo té trên mặt đất.
Gã béo cơ hồ bị ngã đến không dậy nổi, dứt khoát nằm trên mặt đất chơi xấu, một bên giãy giụa lung tung, một bên hô lớn: "Cảnh sát đánh người rồi, ức hiếp nhân dân rồi, tông xe còn đánh người nữa. . . . . ."
Thai Vĩ thở hổn hển, oán hận chỉ vào gã béo nói: "Con mẹ nó mày câm miệng cho tao. . . . . ."
Lời còn chưa dứt, trước mắt lại hiện lên vài đường sáng, còn kèm theo tiếng tanh tách. Trong lòng Thai Vĩ cả kinh, vô thức ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong đám người vây xem, có mấy người đang cầm điện thoại di động chụp ảnh, trong đó một thanh niên đang dùng điện thoại di động quay về phía y, hiển nhiên là đang quay phim.
"Đừng chụp nữa, có gì hay ho mà chụp" Thai Vĩ càng phát hỏa, "Thu hồi tất cả điện thoại!"
Người thanh niên không phục, cãi lại nói: "Cảnh sát thì có thể tùy tiện đánh người hả?"
"Hắn đang gây trở ngại công vụ!" Thai Vĩ tiến lên đoạt lấy di động của cậu ta, "Cậu làm rõ tình huống trước rồi hãy nói!"
Biểu hiện của thanh niên so với gã béo còn khoa trương hơn, một bên tránh né, một bên hét lên như heo bị thọc tiết: "Người đâu mau tới đây, cảnh sát đánh người rồi, cảnh sát cướp đồ rồi. . . . . ."
"Thật quá vô lý mà!"
"Ai cho anh ức hiếp quyền lợi của nhân dân?!"
"Đụng xe còn đánh người, tật xấu thành quen!"
"Sợ cái gì? Chúng tôi là người đóng thuế, các người đều là chúng tôi nuôi đó hiểu không. . . . . ."
Hiện trường nhất thời một mảnh hỗn loạn.
Phương Mộc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, trong hình ảnh video, Thai Vĩ chỉ tay vào ống kính, cổ áo bị kéo rách khoát trên vai, vẻ mặt hung ác, mắt trừng muốn nứt ra.
Hơn nữa ngày, anh mới khôi phục lại tinh thần, lật xem bình luận dưới video. Đoạn video tên《 Tông xe lại đánh người: trưởng phân cục cảnh sát nào đó của thành phố C quát tháo ngay trên đường 》này vô cùng nóng trên trang mạng video nổi tiếng trong nước, lượt người xem đã đạt đến hơn mười vạn người, là một trong những video đứng đầu mấy ngày qua. Phương Mộc vào xem một trang bình luận, chỉ nhìn hai trang, đã thấy cái tên quen thuộc kia.
"Còn chờ gì nữa? Ánh sáng thành phố hãy ra tay đi, loại cảnh sát bại hoại này chết một mạng bớt một tên!"
Phương Mộc càng tiếp tục tìm về sau, người hô hào "Ánh sáng thành phố" giết chết Thai Vĩ càng nhiều. Ngồi im trong chốc lát, anh châm một điếu thuốc, yên lặng hút hết, sau đó đứng dậy cầm lấy cốc nước, đi tới trước máy nước lọc ở góc tường rót nước nóng.
Lá trà xanh biếc trong túi lọc xoay tròn, từng chút giãn ra, phảng phất như đóa hoa chập chờn theo gió.
Đột nhiên, Phương Mộc nâng cốc nước hung hăng ném về phía vách tường, sau một tiếng xoảng vang giòn, cốc nước biến thành một đống vụn thủy tinh, trên vách tường xuất hiện một mảng nước lớn, lá trà chưa kịp ngâm xong chỉ dừng lại trên tường chốc lát, không cam lòng mà rơi xuống từng mảnh.
Phương Mộc không ngờ tới thời khắc quyết định đến nhanh như vậy, càng không nghĩ tới cư nhiên là y.
Trải qua vài lần phạm tội thành công đã có kinh nghiệm, năng lực phạm tội và tố chất tâm lý của "Ánh sáng thành phố" đã vượt xa tội phạm hình sự bình thường. Đặc biệt vụ nổ thôn Đại Liễu, hắn đã lựa chọn thẩm phán Nhâm Xuyên làm mục tiêu gây hại, cũng chọn dùng phương thước phát sóng trực tiếp hiện trường để công khai quá trình phạm tội của chính mình. Nguyện vọng mãnh liệt của "Ánh sáng thành phố" cố gắng dùng cách phạm tội dẫn phát hiệu ứng chấn động đã vô cùng rõ ràng. Dưới sự thúc đẩy của loại tâm tính này, "Hành vi ác" bình thường đã không đáng lọt vào mắt hắn nữa, càng đừng nói đến hứng thú tiến hành "trừng phạt". Nếu hắn dự định xuống tay lần nữa, mục tiêu nhất định có thân phận đặc thù, có thể thỏa mãn đầy đủ dục vọng khiêu chiến của hắn, mà lại có thể thể hiện năng lực phạm tội cường đại của bản thân.
Tỷ như một cảnh sát.
Phương Mộc lẳng lặng ngồi, một điếu tiếp một điếu hút thuốc, ánh mắt thủy chung rơi vào mảng nước đọng đang dần khô cạn nọ, thẳng đến khi vách tường khôi phục lại diện mạo vốn có.
Anh dụi tắt một điếu cuối cùng, phủ thêm áo khoác, mới vừa cất bước, liền giẫm phải một mẩu lá trà đã khô. Tiế