Ánh sáng thành phố - Full

Ánh sáng thành phố - Full

Tác giả: Lôi Mễ

Thể loại: Truyện trinh thám

Lượt xem: 329651

Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.

rực tiếp của Phương Mộc Biên Bình trước sau bị lãnh đạo sở tỉnh gọi tới nói chuyện. Một cảnh sát trước công chúng bắn giết một cảnh sát khác, đây là vụ bê bối lớn đến không thể lớn hơn nữa. Cảnh sát lúc đầu có ý giấu giếm, song, video theo dõi của hiện trường vụ án sau khi bị truyền lên mạng, bất luận hành vi che giấu gì đều chỉ nhận được chỉ trích càng nghiêm khắc hơn.

Chỉ có điều, người biết rõ đại khái tình tiết vụ án đều rõ ràng, Phương Mộc khẳng định không phải Ánh sáng thành phố. Về phần anh bắn giết Thai Vĩ, càng làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng nổi. Hai người quen biết gần 10 năm, mặc dù không thể nói là thân như tay chân, nhưng từng là chiến hữu kề vai sát cánh. Phương Mộc sau khi nhận súng, không lựa chọn bắn chết Giang Á, mà lại bắn Thai Vĩ rất có khả năng trở thành mục tiêu của Giang Á, chẳng lẽ anh điên rồi sao?

Chỉ có một người biết, Phương Mộc không điên.

Mễ Nam sau khi biết được việc này, lập tức đi tìm phân cục trưởng, lại được báo phân cục trưởng và Dương Học Vũ mọi người đã bị mời khẩn cấp sang sở cảnh sát tỉnh. Mễ Nam không dừng lại, trực tiếp chạy tới sở cảnh sát tỉnh. Làm cho cô thật không ngờ chính là, mình lại nhào đến vô ích.

Theo người biết rõ tình hình cho hay, Thai Vĩ trong hôn mê từng có thời gian thanh tỉnh ngắn ngủi, trong miệng mơ hồ không rõ nhắc tên của Biên Bình. Biên Bình sau khi biết được, lập tức gián đoạn cuộc nói chuyện cùng lãnh đạo sở tỉnh, chạy ngay đến bệnh viện cảnh sát thành phố Thai Vĩ đang chạy chữa.

Mễ Nam ngựa không dừng vó đi tới bệnh viện cảnh sát thành phố. Trong bệnh viện đã tụ tập lượng lớn nhân viên cảnh vụ và truyền thông tin tức. Đồng sự ở đây cho Mễ Nam hay, phân cục trưởng và Biên Bình đang trong phòng bệnh của Thai Vĩ, cũng dặn dò bất luận ai cũng không được tiến vào.

"Tôi phải gặp phân cục trưởng và trưởng phòng Biên ngay." Mễ Nam lo lắng nói với cảnh sát trông cửa bên ngoài: "Phương Mộc khẳng định không phải hung thủ thật sự, anh ấy nổ súng là có nguyên do. . . . . . ."

Nói xong, cô lại hướng phòng bệnh xông vào, lại bị cảnh sát vẻ mặt xanh xám đẩy về.

"Chúng tôi đã nhận lệnh, bất luận ai cũng không được tiến vào ----- Cô là người mình, đừng để chúng tôi khó xử."

Mễ Nam gần như không thể khống chế được lại muốn xông lên, nhưng cảm thấy cánh tay bị người vững vàng giữ lấy. Cô vô thức nhìn lại, là Dương Học Vũ.

"Học Vũ? Anh tới vừa lúc." Mễ Nam như nhìn thấy cứu tinh, liều mạng kéo anh ta, "Mau! Chúng ta cùng đi tìm phân cục trưởng bọn họ, anh là người cuối cùng gặp mặt Phương Mộc, anh hiểu rõ anh ấy, anh nhất định biết, anh ấy sẽ không giết Thai Vĩ. . . . . ."

Dương Học Vũ bị Mễ Nam túm đến liên tục lắc lư, trên mặt lại chỉ đáp lại bằng nụ cười khổ. Chuyện Phương Mộc bắn giết Thai Vĩ, đồng dạng khiến anh ta cảm thấy khiếp sợ. Song, bây giờ nhớ lại, đoạn đối thoại của Phương Mộc với anh ta trong hành lang khi đó, thà nói là biểu lộ rõ nỗi lòng, không bằng nói là lời trăng trối trước khi lâm chung. Nói cách khác, Phương Mộc khi nhận súng, cũng đã chuẩn bị tốt việc giết người rồi.

Dương Học Vũ không ngờ chính là, người Phương Mộc muốn giết cư nhiên là Thai Vĩ.

Hai người đứng tại chỗ im lặng mà giằng co, cách đó vài thước, chính là cảnh cửa phòng bệnh đóng chặt. Trong phòng bệnh, là phân cục trưởng, Biên Bình và Thai Vĩ đã hôn mê bất tỉnh. Song, nơi đó không hề an tĩnh, tiếng cãi vã kịch liệt ngờ ngợ có thể phân biệt. Đột nhiên, một thanh âm chợt đề cao âm lượng, nghe ra, tựa hồ là Biên Bình.

"Chuyện cho tới bây giờ, tôi biết anh không thể tin tưởng Phương Mộc nữa. Thế nhưng, xin anh tin tưởng tôi, được chứ?" Trong thanh âm của Biên Bình mang theo khẩn cầu, còn có sự kiên quyết không cho phép dao động, "Một tuần, một tuần là được!"

Vừa dứt lời, trong phòng bệnh lâm vào một mảnh tĩnh mịch. Ước chừng 10 phút sau, phân cục trưởng và Biên Bình trước sau lần lượt ra khỏi phòng bệnh.

Thấy hai người bọn họ đi ra, sớm chờ đã lâu các ký giả ùa lên, ánh đèn loang loáng lách tách lóe lên không ngừng, hơn mười micro cũng đưa tới trước mặt bọn họ.

"Tình tiết vụ án có tiến triển gì mới không?"

"Tình hình cục trưởng Thai thế nào, khi nào có thể tỉnh lại?"

"Xin hỏi động cơ giết người của Phương Mộc là gì?"

"Cảnh sát có cho rằng cần phải nghiêm khắc quản lý việc sử dụng súng ống lại không?"

..............................

Phân cục trưởng và Biên Bình liếc mắt nhìn nhau. Biên Bình gật đầu, phân cục trưởng lại một lần nữa hướng mặt về phía micro và máy quay, mặt không chút thay đổi nói: "Vừa rồi, bác sĩ nói cho chúng tôi biết, cục trưởng thai Vĩ đã được chuẩn đoán là chết não. Những thứ khác, không thể trả lời."

Dứt lời, ông liền đẩy phóng viên trước mặt ra, không hề quay đầu lại đi về phía trước. Biên Bình theo sát phía sau, vừa đi được vài bước, chợt nghe phía sau truyền đến một tiếng khóc hô tê tâm liệt phế:

"Sếp!"

Phân cục trưởng và Biên Bình quay đầu sang, nhìn thấy Mễ Nam lệ rơi đầy mặt bị Dương Học Vũ gắt gao túm lấy, đang không ngừng giãy giụa.

"Đi tìm anh ấy, van cầu các anh, tìm kiếm anh ấy, đừng để anh ấy xảy ra chuyện. . .


XtGem Forum catalog