kệ… Cho tôi bên anh ấy đi mà… Huhuhu
cô sợ hãi khóc lóc ôm chặt lấy anh . Cô biết cô sai rồi sao lại cứ phải nói ra như vậy .
- Cô có tránh ra không thì bảo ?
PHONG ca anh kéo cô ta ra ngoài đi .
Cô ta quấy rối thế này làm sao tôi làm việc được.
Anh Hai máu chảy rất nhiều rồi , nếu không cấp cứu kịp thời thì anh ấy sẽ chết mất .
- Thật không … Thật không… Mấy người làm ơn hãy cứu anh ấy đi mà…
- Cô cút ra ngoài.
Bị mắng cô sốc vô cùng , cô có làm gì cản trở họ đâu , chỉ muốn ở bên anh thôi mà.
- Phong ca
” Bốp”
Phòng phong đánh mạnh vào sau gáy Thảo Quyết Minh , khiến cô ngất xỉu tại chỗ.
- Tôi đưa cô ấy về trước , mấy cậu ở lại lo cho anh hai .
Nơi này lên thiêu cháy luôn đi .
- Vâng ! Anh hai mất nhiều máu qúa , e rằng sau lần sau sức khỏe rất khó hồi phục ngay được.
Tất cả đều tại cô ta . Chị Hai gì cô ta chứ . Kỷ Liên tỷ tỷ tuyệt vời mới xứng là Chị Hai chứ.
- Đây là người Anh Hai chọn lên mấy cậu cẩn thận đấy , nếu muốn chết thì cứ để lọt vào tai anh Hai.
Kỷ Liên sắp về rồi nhỉ ?
- Sau khi bàn giao công việc bên Ý xong thì tỷ ấy sẽ quay trở về .
- Thôi tôi về đây . Trong lòng Anh Hai chỉ có một người thôi . Các cậu
bỏ ngay suy nghĩ đó ra khỏi đầu đi .Cho dù cô ấy có thế nào cũng là Chị
Hai của các cậu, không được phép bất kính với cô ấy.
Đối với anh Hai thà anh ấy vì thương nặng còn hơn để cô ấy mất một cộng tóc. Hiểu chưa!!
SÁng hôm sau Thảo Quyết Minh giật mình tỉnh dậy , cô ngơ ngác nhìn xung quanh .
” anh đâu rồi ? Sao không thấy anh đâu nhỉ?
Mình nhớ là hôm qua anh ấy bị thương ?
Hay anh ấy đang ở bệnh viện”
nghĩ đến đó cô vội vàng tốc chăn xuống giường để đến bệnh viện thăm anh .
Nhưng vừa hạ chân xuống giường cảm giác choáng váng , quay cuồng đảo
nộn khắp nhà làm cô suýt ngã , mắt cô hoa hết lên, chóng mặt kinh khủng , cô mệt mỏi vô cùng .
Vội nằm xuống giường thở dốc , nhắm mắt cho cảm giác hoa mắt chóng mặt kia dừng lại .
- ” mình làm sao thế này?
Từ trước đến nay có bao giờ bị như vậy đâu . Sao tự nhiên lại bị như thế chứ ?
Ôi mệt qúa ! Đau đầu qúa !
Nhưng mình còn phải đi thăm anh ấy nữa . Cứ như thế này thì thăm kiểu gì đây ?”
cô nằm trên giường thở dài chán nản , không hiểu tại sao sức khỏe cô lại tệ như thế nữa .
Nằm được một lát thấy người đã khỏe hơn , cô quyết định xuống giường , đi hỏi mọi người xem anh đang ở đâu?
Dù sao anh bị thương cũng là do đỡ đạn cho cô ,
Cô thật sư rất lo cho anh , không biết sao rồi ?
Hôm qua thấy anh chảy rất nhiều máu , cô đau đớn vô cùng , cô không biết đó là cảm giác gì ?
Nhưng thực sự trong lòng cô vừa đau vừa sợ.
Cô rất sợ nếu lỡ anh không trụ được nổi , mà bỏ rơi cô .
thì cô phải ở một mình nơi này sao?
Ai sẽ quan tâm , chăm sóc , cưng chiều , yêu thương và bảo vệ cô đây.
Nghĩ đến đó cô hoảng loạn trong sợ hãi , chạy thẳng một mạnh ra ngoài tìm anh.
Trước tiên cô phải chứng thực một điều là anh vẫn đang bên cạnh cô , vẫn chưa bỏ cô mà đi.
” huhuhu Bối Phong! Anh đừng bỏ rơi em nhé!”
Cho dù đang vô cùng đau đầu , hoa mắt chóng mặt , nhưng cô vẫn cô gắng
chạy thật nhanh xuống nhà … Hỏi thăm mọi người xem anh sao rồi.
Nhưng vừa đi xuống phòng khách , tiếng nói ồn ào của mọi người đánh động đến cô .
- Đại ca vì sao bị thương nặng như vậy ?
- Dạ ! Do đỡ đạn cho phu nhân .
- Phu nhân !
” Chẳng lẽ anh ấy có vợ thật rồi sao?
Rõ dàng từ trước đến nay anh ấy có để ý đến ai đâu , nếu không nói là rất ghét chạm vào phụ nữ .
Sao tự nhiên đùng một cái đã lấy vợ?
Mình biết anh ấy không hề để ý đến mình , nhưng chỉ cần được ở bên anh , dùng tình yêu chân thành này biểu lộ với anh , mình tin rằng một thời
gian nữa thôi anh sẽ là của mình .
Vậy mà… Tên nào? Là tên nào ? Đã nẫng tay trên của mình , có được anh .
Nhưng sao anh lại đồng ý lấy cô ta ?
Không biết anh có yêu cô ta không nữa ?
Mà họ gặp nhau lúc nào mà nhanh thế ? Khiến mình trở tay không kịp .
Tò mò thật đấy , không biết cô ta là hồ ly phương nào … Mà thu phục , ép anh phải lấy nhanh như vậy.
Một con người từ trước đến nay , chỉ cần phụ nữ chạm vào người là giết
ngay tại chỗ… Vậy mà trong chớp mắt thay đổi 180o sang lấy vợ .
Cô ta thật là đáng sợ , mong sao anh ấy chưa trao trái tim cho cô ta , như vậy mình mới có cơ hội dành lại được .
Hồ ly tôi quyết đấu với cô tới cùng… Để dành lại tình yêu vốn đáng lẽ ra phải là của mình.
Một người đàn ông tuyệt vời như vậy , không thể để bị cướp một cách dễ
dàng như thế được . Hồly ta quyết đấu với ngươi . Phu nhân gì chứ ? Nó
phải là của ta”
- Cô ta làm gì