Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324135

Bình chọn: 9.00/10/413 lượt.

Nếu không muốn lên thì xuống ngay !!!

- Ta ngu gì mà xuống , ta xuống để ngươi thừa dịp ta không để ý , đẩy ta 1 phát chết tươi à?

- *NGHIẾN RĂNG* ngẩng cái mặt em lên đây . Đầu em chứa đậu phụ à ? Ngốc vừa thôi

- ( nghe thấy bị nói là ngốc khiến cô vô cùng tức giận.

Mà công nhận giọng nói này nghe ngày càng quen , không biết cô đã nghe thấy ở đâu rồi .

Không cần biết ma qủy phương nào , nói cô là ngốc , thì không thể chấp
nhận được . Cho dù phải chết cô cũng quyết phải sống chết với hắn đến
cùng .

Nghĩ đến đây cô liền ngẩng mặt lên , tư thế chuẩn bị chiến đấu .

Nhưng đập vào mắt cô , rất gần thôi . Mà khuôn mặt đỏ tím vì tức giận
của ông chồng , nhưng hình như còn mang theo lo lắng nữa thì phải ?

- Ông xã ! Bế … Bế ! Nói là làm cô liền dang 2 tay về phía anh , nhưng
vừa bỏ tay ra , người cô mất thăng bằng , suýt rơi tự do

- QUYẾT MINH! Cẩn thận ! Em muốn chết à ?

- Ối ! May qúa ! Hú hồn! Suýt dập mông , gãy răng .

Hí hí Hello ông xã !

- Ai cho em lên đây ? Lại còn leo thang nguy hiểm thế này ?

- Huhuhu không biết ! Em bị mộng du .

Ông xã ơi cứu em

- Em leo lên đây với anh , sắp đến nơi rồi .

- Huhuhu . Không leo nữa đâu sợ lắm !

- Thế thì em tụt xuống đi

-

không… Không muốn .

- Thế thì cứ ở đấy mà hóng gió

- Anh… Anh… Oa oa oa… CHỒNG KHÔNG THƯƠNG VỢ , VỢ GẶP NẠN MÀ KHÔNG CỨU .

Huhuhu . Ba mẹ ơi chồng con bắt nạt con . Tôi muốn về nhà , tôi không thèm ở đây với anh nữa . Huhuhu

- Em … Em . ( đóng sầm cửa sổ lại , đi vào trong không thèm nhòm ngó nữa )

- Anh… Anh giám bỏ rơi tôi .

Tên khốn kia ! Anh có ra đây không ?

Huhuhu . Chồng đáng ghét anh đâu rồi?

Huhuhu tôi biết phải làm sao đây ?

Huhuhu chẳng lẽ hôm nay mình phải phơi xác ở đây sao ?

Đáng ghét mà ! Anh dám bỏ mặc tôi . Vậy mà dám bảo yêu thương tôi , bảo vệ tôi . Vậy mà anh thấy tôi chết không thèm cứu .

Tôi ghét anh … Hức hức… Bỏ rơi tôi .

- Tôi sẽ không bỏ rơi em , ngoan nín đi

- Anh đang ở đâu thế? ” nhìn xung quanh tìm kiếm”

- Em nhìn xuống dưới đi .

Khi cô vừa nhìn xuống dưới , thì thấy anh ở dưới chân cái thang , chuẩn bị trèo lên . Anh nhìn cô rồi mỉm cười chấn an cô .

- Ngoan ! Ở yên đấy ! Giữ chặt vào . Anh lên cứu em đây .

Nhìn anh đang leo lên cứu mình , cô cảm thấy vô cùng an toàn , nỗi sợ
hãi không hiểu sao đã biến sạch đâu mất . Bây giờ cảm giác hạnh phúc
đang vây lấy cô .

Dù sao sắp thoát chết không vui mới lạ .

- Ôm chặt lấy cổ vai anh . Anh sẽ đưa em xuống .

Mít ướt nhé !Mỗi thế thôi mà cũng khóc sưng hết cả mắt lên rồi.

- Vâng

Anh hôn lên tóc cô , rồi lau đi nước mắt .

Vác theo 1 con lợn leo xuống .



Cô bám chặt lấy người anh , thật sự là cô có chút sợ ,2 người cùng trên
một cái thang chật hẹp . Lỡ anh nặng qúa làm gãy thanh thì bụng ruột mất .

Lại còn sợ anh một tay ôm cô , lỡ như anh mỏi tay thả cô ra , để cô bay tự do xuống cho nhanh , thì chết cô à .

Càng nghĩ cô càng bám anh chặt hơn , cảm nhận thân thể ấm áp và mùi
hương nam tính trên người cô , khiến đầu óc cô bỗng trở lên u mê .

Cô mơ màng chìm đắm bên anh cho đến khi có giọng nói thì thầm , dịu dàng vang nhẹ bên tai

- Em có thể nới lỏng vòng tay một chút không? Em ôm tôi chặt như vậy , tôi sắp ngạt thở đến nơi rồi

- Nhưng… Nhưng

- Ngốc ! Tôi sẽ không bao giờ bỏ em ra đâu !

Mới cả chúng ta tiếp đất an toàn rồi .

- Thật sao ? Hihi! Hú hồn

” Ngẩng đầu nhìn ngó xung quanh , tay hơi nới lỏng nhưng vẫn ôm chặt”

- Mình vào nhà nhé ! Lần sau không được nghe người ta sui dại nữa biết chưa

- Không phải đâu ! Hình như là em mộng du

- À ! Thế à ! Tự biết bắc thang , rồi trèo lên ngắm cảnh nhỉ?

- dõ dàng lúc đầu em có cảm giác có người phía dưới giúp em . Nhưng khi nhìn xuống cầu cứu thì chẳng có ma nào cả ?? Anh thấy lạ không?

- Ừ ừ lạ.

Vào nhà thôi . Em cũng mệt rồi còn gì

- Vâng hihihi . Em cứ nghĩ ông xã bỏ rơi em rồi đó!

- Ngốc!

- Hứ ! NGƯỜI TA KHÔNG NGỐC *chu môi phản đối *

Anh hôn chụt lên môi cô , rồi phá lên cười .

Hai người vừa đi vừa nói , cười đùa.

Cho đến khi anh bế cô qua phòng khách .

Cô liếc mắt nhìn thấy mấy người khi nãy vừa rủ rê cô leo thang , đều
xếp hàng ngồi yên trên ghế sopha . Ánh mắt hướng về cô cầu xin mãnh liệt .

Nhìn họ như vậy cái đầu ngốc của cô không ngừng hoạt động .

Suy nghĩ xem vì sao họ lại ở đây ?

Có thể do kiếp trước mấy người kia ăn ở phúc đức hay sao ?

Mà bỗng nhiên trong bộ não ngốc của cô , từ đâu có một dây thần kinh khôn chạy về .

( au : Không biết có


Polaroid