ao cứ thừa lúc anh đi đón vợ là gây chiến chứ.
Nhìn cô run rẩy vì sợ hãi anh đau lòng lắm.
Anh biết cô rất nhát gan và sợ chém giết.
Lên anh không muốn đánh nhau trước mặt cô
sợ cô trông thấy anh giết người lại ghét anh hơn.
Cho lên bây giờ anh chỉ có thể tăng tốc tránh xa ra.
Để bọn đàn em anh xử lý bọn nhãi nhép này.
Nếu Không cô nhìn thấy lại hoảng sợ cho xem.
Thấy đã cách xa an toàn tránh được tầm mắt của cô.
Anh mới bắt đầu gọi điện thoại
_ Cậu xử lý đi. Tuyệt đối không tha bất cứ 1 tên nào hết.
Sau đó tìm tên chủ mưu phá tan hang ổ hắn ra cho tôi.
Làm nhanh gọi nhẹ vào.
NÓI xong anh vội cúp máy luôn vì sợ cô nghe thấy.
Giám làm cho cô sợ đến nỗi rơi lệ thì kẻ đó phải chết.
Không biết tên nào chán sống, cứ thích đâm đầu vào lúc không lên đâm
Anh nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên tóc cô, ôm cô chặt hơn.
Nhưng lạ là không thấy cô có phản ứng gì.
Anh vội lật cô ra xem thử.
Thì thấy cô đang nằm trong lòng anh ngủ ngon lành.
Mà cũng lạ vừa lúc nãy còn khóc lóc sợ hãi, thế mà bây giờ đã ngủ ngay rồi.
Chắc do cô khóc nhiều qúa,lên mệt mỏi ngủ thiếp đi đây mà.
Biết trước cô dễ ngủ thế này. Thì khi nãy anh đã ở lại tự tay xử lý bọn chán sống kia rồi.
Bây giờ mà quay lại người của anh cũng dọn dẹp xong hết rồi còn đâu.
Cúi đầu xuống lau khô nước mắt còn vương trên má cô, rồi hôn lên đôi mắt đang nhắm kia, thì thầm
vợ à ! Anh đã để em hoảng sợ rồi,
anh xin lỗi
ôm cô vào lòng,sau đó anh lái xe đưa cô về nhà
_ Cháu chào hai bác
_ Cháu đưa Quyết Minh về rồi à
_ Vâng ạ
_ Nó làm sao mà bắt cháu bế thế kia
_ Dạ cô ấy chỉ buồn ngủ qúa thôi ạ, không sao đâu bác
_ Vậy, cháu bế nó vào phòng giúp bác nhé.
Cháu đừng chiều nó qúa, nó sẽ hư đấy
_ Vâng ạ.
Anh bế cô vào phòng, đặt cô xuống giường.
Nhìn ngắm cô, vuốt sợi tóc xõa xuống mặt cô,yêu thương chiều mến hôn lên môi cô.
Thật ra quyết định lấy cô,anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi mới đưa ra quyết định này
vì anh biết, khi cô là vợ anh, cô sẽ có thêm rất nhiều kẻ thù, bọn chúng luôn rình rập quanh cô.
Chỉ cần anh có chút sở chúng sẽ làm tổn thương cô mất.
Anh thật sự không muốn cô bị tổn thương nào cả, dù chỉ là 1 cọng tóc.
Nhưng dù sao suy đi tính lại cứ để cô bên ngoài lông nhông tự do như
vậy còn nguy hiểm hơn là vợ anh, tuy là đích ngắm của kẻ thù, vì chúng
không làm hại được anh, sẽ chuyển sang cô.
Nhưng anh sẽ luôn bảo vệ cô, chăm sóc yêu thương cô, luôn bên cạnh cô không rời xa cô nửa bước
xem bọn chúng có động nổi vào một sợi tóc của cô thôi.
Xem ra muốn an toàn cho cô, thì phải tiêu diệt tất cả kẻ thù của anh. Lúc đó anh mới yên tâm hơn 1 chút.
Nằm xuống bên cạnh cô, đang tay cô vào tay mình. Anh khẽ thì thầm “vợ ngốc à ! Hãy luôn ở bên anh nhé, hãy để anh bảo vệ em”.
Đừng trốn đi linh tinh nữa nhé, bọn chúng đã để ý em rồi đó
Thế giới bên ngoài không đơn giản như em nghĩ đâu
nhất là một người ngây thơ, trong sáng như em lại càng dễ gặp nguy hiểm
Vậy lên hãy ở bên anh, để anh bảo vệ và chăm sóc cho em nhé !
Anh hôn lên tay cô, rồi ôm cô vào lòng,chìm vào giấc ngủ bình yên bên cô.
SÁNG HÔM SAU khi ánh ban mai vừa chiếu vào căn phòng màu hồng rạng rỡ ,
mang theo mùi thơm mát lành thoang thoảng.
CÓ 2 người đang nằm ôm nhau ngủ trên giường ,
không hiểu cô ngủ kiểu gì ? mà trèo nằm lên người anh , tựa đầu vào ngực anh say giấc nồng .
Khiến 1 tay anh ôm cô , 1 tay vẫn đặt lên tóc cô , trông rất sủng nịnh .
(TẠi sao bọn họ lại ngủ đến tận hôm sau ?
Vì cô là con sâu ngủ , đối với cô ngấc ngủ chẳng bao giờ là đủ
Anh thì hiếm lắm mới có giấc ngủ cùng cô .
Lên phải tranh thủ thôi )
Khi cô đang ngủ ,
bỗng cô mơ đến cuộc hỗn độn lúc sáng.
Bọn chúng đuổi theo xe hai người
bỗng nhiên có 1 tên chui vào trong xe
hắn bắn cô , nhưng anh đã nhìn thấy , và đỡ đạn cho cô
nhìn thấy máu nơi trái tim anh đang chảy liên tục
cô vô cùng hoảng sợ và lo lắng
Nhìn tên vừa bắn anh sung sướng cười man rợ
cô điên lên xông vào đánh hắn tới tấp .
Cô không thể để anh vì cô chết oan uổng như vậy được .
TRỞ lại hai người đang nằm ngủ.
Đang ngủ Bỗng nhiên cô hét 1 tiếng Aaaaaaaa
Rồi xông vào đánh anh tới tấp .
Khiến anh đang ngủ , cũng phải nhăn mặt tỉnh dậy
Anh trông thấy cô nằm trên người anh , đang đánh anh ngày càng đau .
Mà sao mắt cô đang nhắm nghiền , còn kèm theo nước mắt thế kia .
Anh nhớ rõ ràng anh chỉ ngủ thôi , chứ có làm gì cô đâu. Trời ơi! Anh oan