Pair of Vintage Old School Fru
Vì Anh Là Người Phục Vụ Quán Bar….!!

Vì Anh Là Người Phục Vụ Quán Bar….!!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 321851

Bình chọn: 7.5.00/10/185 lượt.

-Là anh cũng
được….

-À…. Vậy ra cô không “cua” được em nên chuyển qua anh à?- Giọng điệu
anh ta mỉa mai nhưng có chút ngạc nhiên khó tả.

Tôi bật cười:

-Tôi vừa bị
đá đấy!

-Ông bồ giàu có nào thế?

-Là một tên kiêu ngạo với cái bao rách mà
tôi không biết trong cái bao rách ấy chứa kim cương….

-Thế thì van xin đi!
Kiểu này mấy người như cô giỏi làm lắm mà?

Tôi không nói gì nữa. Dù sao, dù
anh ta có chọc khuáy tôi, nhưng anh ta cũng chịu tin tôi và nghe thì tốt
rồi.

Cách anh ta hiểu cũng chẳng đúng mấy phần sự thật nhưng tôi không quan
tâm….

Sau khi anh ta đi rồi…

Tôi vẫn ngồi đấy với chai Brandy…

……

—- 11p.m —-

Cửa quán bar mở….

Ánh sáng như mở ra với đôi mắt của
tôi…

Huy!!!

Đúng là khuôn mặt ấy….

Cậu ta cũng rất ngạc nhiên khi nhìn
thấy tôi:

-Thưa cô, sao cô lại ở đây?

-Cậu có nhất thiết phải nói cái
giọng kính cẩn ấy k? – Tôi chua chát nói.

Cậu có vẻ e dè với tâm trạng khó
chịu của tôi, cậu ta cười gượng:

-Cô không sao chứ? Uống nhiều không tốt
đâu!

-Ừh! Vậy tôi không uống nữa. Cậu có thể giúp tôi một việc được
k?

-Việc gì vậy?

-Tôi muốn ăn món trứng tráng của cậu. Còn nữa, món kim
chi đó cậu mua ở đâu?

Huy rất bất ngờ trước câu đề nghị của tôi:

-Ừhm… Món
trứng tráng thì dễ thôi… Tôi có đem theo cho anh Duy đây… Kim chi thì do chính
tay tôi làm vì mẹ tôi là người Hàn nên….

-À…. Ra vậy! Hèn gì…- Tôi gật đầu.
Cậu ấy đúng là thiên thần… Cái gì cũng có thể hơn người khác…

……

-Tránh xa
con bé đó ra! – Duy không biết từ đâu tới, nạt Huy.

Huy giật mình đứng
dậy.

-Em làm gì ở đây hả ?

-Em đưa đồ ăn đến cho anh! Em thấy anh làm muộn
nên….

-Vậy hả? – Duy dịu giọng rồi quay sang tôi- Định tiếp tục “mồi chài”
thằng em ngây thơ của tôi hả?

Tôi đột nhiên cảm thấy ươn ướt nơi khoé mắt….

Tại sao ở đâu tôi cũng bị
xua đuổi chứ???

Tại sao…. Tôi luôn bị khinh rẻ…

Tôi hét lên:

-Tôi đã làm gì sai? Tại sao chứ? Tại sao anh đối xử với tôi
như thế? Anh nghĩ tôi là hạng người nào? Tôi không cần “mồi chài” em trai
anh!!!

Công nhận một điều, Duy có trái tim rắn như sắt đá, anh ta không mảy
may động lòng mà còn nhếch môi nói:

-Cô làm gì thì tuỳ! Khóc ư? Nước mắt cũng
chỉ là thứ nước mặn chát thừa thãi của lũ con gái thôi. Tôi không sợ đâu.

Huy
lấy khăn tay đưa cho tôi:

-Đừng khóc! Chỉ là anh Duy làm việc nhiều mệt nên
mới mắng cô….

Tôi dựa vào ngực Huy, bất chợt cảm thấy thật ấm áp và yên bình
một cách kỳ lạ…

Duy trợn tròn mắt nhìn chúng tôi, đôi mắt vằn những tia
đỏ….

Tôi biết…. Chắc chắn khoảnh khắc này sẽ chẳng được lâu nhưung tôi vẫn
muốn níu giữ nó một cách vô vọng theo cách của tôi…….

Tôi lặng lẽ vùi đầu vào vòng tay ấm áp, cảm giác nó sạch sẽ và trong trẻo như
bầu trời thu….Tôi chìm vào ảo mộng cho đến khi Huy khẽ đẩy nhẹ tôi ra…

Hơi
hụt hẫng…

Nhưng bữa tiệc nào mà chả có lúc tàn huống hồ gì bữa tiệc này lẽ ra
tàn sớm hơn….

Nhìn lại phía Duy, tôi thấy anh ta có vẻ rất tức giận… Nhưng
không hiểu sao, trong đôi mắt long lanh rực lửa ấy tôi lại cảm thấy có chút gì
đó giống như…..một con vật vừa bị bỏ rơi….

Tôi tiến đến gần anh ta một cách có thể nói là ngu ngốc…. Người như Duy có
thể làm bất cứ điều gì khi tức giận….

Tôi không có ý chọc tức anh ta mà tôi
chỉ muốn vớt vát một chút gì đó gọi là gì nhỉ?….Gọi là lòng tự tôn cố hữu của
con gái cũng được…

-Anh muốn làm gì thì làm đi.

Duy hỏi lại:

-Cô nghĩ
tôi nên làm gì cho phải?????????

Tôi cúi gằm mặt, bất giác nhìn thấy đôi tay Huy đang vặn chặt vào
nhau…

Tôi khẽ liếc nhìn….

Duy đang trừng trừng ngó Huy… Và đột nhiên anh
hét lên giận dữ:

-Mạc Huy!!!!

-Anh….

-Từ bao giờ em trở nên như thế? Từ
bao giờ em chống đối anh vì một Whore?

Tôi cảm thấy cực kỳ chói tai với cái “mỹ danh” anh ta đặt cho tôi. Liệu có
cần xử sự với tôi như thế k???

Với những cố gắng vượt bậc mà chính tôi cũng
không nghĩ đến, tôi bước ra đứng chắn giữa hai người.

Tôi nhìn thẳng vào đôi
mắt Mạc Duy….

Đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm…..

Lông mày nhíu lại vẻ khó
chịu……….

Đôi môi bặm lại rất khó khăn……..

Tôi nhìn thấy sự tức giận và
cũng có một cái gì đó tựa như cô đơn….

Anh ta thật đáng thương…. Đáng thương như tôi và cũng ngốc nghếch như
tôi…

Anh ta và tôi là một loại người…….

Nhưng Huy thì không……

Cậu ấy
hoàn toàn khác biệt với chúng tôi……..

Cậu ấy thanh khiết đẹp đẽ và chân thật.
Cậu ấy cần được bảo vệ…..Bất giác, tôi len lén thở dài….

-Anh đừng như thế! Người có lỗi là tôi…….

“Bốp” ___ “ Bốp”

Tôi trợn
tròn mắt nhìn anh ta…….. Hai cái tát nháng lửa hạ cánh vào