pacman, rainbows, and roller s
Tôi Và Boss Thật Trong Sáng

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326621

Bình chọn: 10.00/10/662 lượt.

g muốn trò chuyện tán dóc vài câu thì nhân viên của
radio lại ra hiệu với cô chương trình sắp bắt đầu rồi. Vì vậy đành từ biệt nhau
rồi để điện thoại di động xuống, cô ngồi vào chỗ ngồi của mình.

Việc
thu chương trình radio này so với đài truyền hình dễ dàng hơn, ít nhất bớt phải
lo trang phục. Hôm nay cũng không biết Cố Trữ lúc trước vội vàng làm gì mà mặc
một bộ càng nhìn càng giống như quần áo ngủ để tới. Nhìn thấy ánh mắt của Bạch
Thuần Khiết, anh nhếch miệng cười một tiếng “Trang phục đi mượn.”

“Rất
gương mẫu.” Bạch Thuần Khiết giơ ngón tay cái lên với anh “Nếu như trên tóc
không có dính hạt cơm.”

Quay
đầu sang tấm kính trong suốt để soi, Cố Trữ bất đắc dĩ bĩu môi, bố già nhà anh
càng ngày càng táo bạo .

Tiết
mục chính thức bắt đầu, phân đoạn ở giữa có hơi hơi thay đổi, tăng thêm điện
thoại để đối đáp. Bạch Thuần Khiết vừa nghĩ mình cạo thịt dê vừa nghe người
khác bị hỏi một vấn đề ly kỳ cổ quái. Đang chuẩn bị cảm khái về cuộc sống thật
đẹp thì có cuộc gọi điện tới chỉ đích danh muốn nói chuyện với cô.

“Đúng
rồi, tôi cũng muốn hỏi qua nữ khách quý số 3- cô Tiểu Bạch.”

Bạch
Thuần Khiết nhíu mày. Âm thanh này, giọng nói này rõ ràng chính là của tay buôn
dưa số một trong công ty là đồng nghiệp Quang Vinh. Lo lắng sợ đồng nghiệp có
thể không cẩn thận để lộ ra tên mình, cô liếm môi đối đáp “Tôi chính là số 3
Tiểu Bạch.”

Sau khi
cười quái dị đến chột dạ, đồng nghiệp lên tiếng réo rắt mà hỏi “Tôi muốn biết
một chuyến, Bạch tiểu thư có bạn trai chưa.”

Biết rõ
còn cố hỏi! Bạch Thuần Khiết rất muốn quát lên, bảo hắn đi mà hỏi Lục Cảnh Hàng
ấy. Nhưng trước khi thu tiết mục Cố Trữ đã mọi người cho dù đã có một nửa khác
rồi thì đối ngoại đều phải nói chính mình vẫn là độc thân. Vì vậy, bị kẹt trong
đạo đức nghề nghiệp cô đành nói khác đi “Tôi chưa có, nếu đã có thì cũng không
ở đây dự tiết mục vấn đáp mà lúc này hẳn là đang ở nhà ăn lẩu cùng bạn trai.”

“Thật
sự không có sao?”

“Đúng,
không có.”

“Vậy cô
có muốn có người bạn gái không?”

Bất đắc
dĩ cô nghiêng đầu “Nếu như vị tiểu thư kia có cơ ngực rắn chắc.”

Nhận
thấy Bạch Thuần Khiết đang khoa tay múa chân ra hiệu cho mình, Cố Trữ cười xấu
xa rồi gật đầu nói tiếp “Hiện tại đang rất phổ biến chuyện đồng tính, chương
trình kỳ sau của chúng ta sẽ lấy chủ đề đồng tính rất hợp. Hoan nghênh bạn nghe
đài này đã cho chúng ta ý tưởng của chương trình kỳ sau. Tiếp theo, chúng ta sẽ
nghe một bạn nghe đài gọi điện đến.”

Tiếp
tục là một bạn nghe đài hỏi nữ nhân viên số một về việc siêu thực tế, vấn đề
này thì Bạch Thuần Khiết không chú ý nghe. Cô đang vội vàng gửi tin nhắn cho
đồng nghiệp vừa rồi đã quấy rối. Nhưng chưa kịp soạn tin xong thì số một đã trả
lời xong điện thoại bạn nghe đài. Mà cuối cùng khi đường dây nóng vấn đáp nối
thông suốt với nhau thì không ngờ lại điểm danh chính mình! Hơn nữa . . . âm
thanh kia càng quen thuộc . . . Thật sự là không nghĩ tới, không nghĩ tới nha.
Lục Cảnh Hàng ngồi nhà lại nghe cô thu tiết mục!

“Vị
tiên sinh này gọi như thế nào?” Cố Trữ cũng nhận ra âm thanh của Lục Cảnh Hàng
nên cố ý hỏi cặn kẽ.

Điện
thoại đầu kia do dự vài giây “Lục.”

“Lục
tiên sinh, không biết tiên sinh muốn trao đổi cùng nữ khách quý số mấy đây?”

“Nữ
khách quý số 3.”

“. . .
Chào anh.” Bạch Thuần Khiết thần kinh thật căng thẳng , dù thế nào thì cô không
đoán được anh gọi điện thoại đến là vì cái gì. “Lục tiên sinh có gì cần, tôi có
thể giúp anh sao?”

“Nhà
chúng tôi mua nguyên liệu nấu lẩu nhiều lắm, cô Bạch có cần không?

“. . .
Cám ơn, cám ơn.” Chột dạ mà nói tạ ơn, hai tay Bạch Thuần Khiết đặt ở trên đầu
gối cứ gãi loạn.

“Không
nói đùa nữa, nói vào việc chính. Tôi muốn hỏi cô Bạch một câu, hai người có cử
chỉ rất thân mật, bạn nữ cũng bày tỏ, như vậy bọn họ có xem như gặp gỡ không?”

Rốt cục
đã vào việc chính! Nhưng mà tự thuật của anh cũng không đả động toàn diện, tại
sao lại chỉ nói bạn nữ bày tỏ, không nói phản ứng của bạn nam? Bạch Thuần Khiết
giữ ý mình “Bạn trai không có tỏ vẻ gì?”

“Không
hề cự tuyệt.”

“Bạn
trai này thật đúng là cao quý nha.”

“Không
hề cự tuyệt không phải là đã tiếp nhận à.”

Ai đó
vui rạo rực, “Đón nhận có nghĩa là bạn trai thể hiện mình cũng rất thích bạn gái.
Nghe nói có một loại người quấy nhiễu thật sự khó chịu, rõ ràng thích muốn chết
nhưng là ngoài mặt lại làm như không thèm quan tâm.”

“. . .”
Bị đáp trả một nước cờ, Lục Cảnh Hàng cứng họng.

“Được
rồi, bọn họ là đang gặp gỡ, các bạn nghe đài yên tâm đi. Có cơ hội cùng nhau ăn
lẩu ha ha.”

Chơi
trò hai người đang yêu thật sảng khoái. Cố Trữ nhìn thấy trước mắt mà ngực đột
nhiên lại có loại cảm giác buồn bã. Hơn một lần tại nhà Lục Cảnh Hàng, cô còn
chưa nói hết câu nói kia, chắc là muốn Cảnh Hàng rồi. Hai người bọn họ đã ở
cùng một chỗ mà. Mở miệng bất đắc dĩ nói một câu, lần này đây hình như anh lại
tụt xuống phía sau Lục Cảnh Hà