đáo cả. Cũng phải, cậu đã làm người mẫu, đừng nói
đến bikini, những loại dùng ít vải hơn đều đã quen rồi? Nghĩ vậy nên tôi cũng thoải mái hơn, sức nổi của nước biển rất lớn, không cần dùng quá
nhiều sức khi bơi, mặt biển màu xanh lam nhạt, thỉnh thoảng lại nhìn rõ
từng bầy cá xếp thành hàng bơi qua bơi lại.
Tôi và George bơi rất gần, khoảng cách không quá 1m. Cậu luôn tiến đến ôm lấy tôi. Ở dưới
nước, thân thể chúng tôi áp sát vào nhau, cậu cúi đầu áp sát môi tôi,
ánh mắt cậu trong xanh như nước biển, mái tóc ướt bởi nước biển của cậu, sống mũi thẳng, khi tôi đến gần cậu lần đầu tiên tôi phát hiện tim đập
thật nhanh.
Buổi tối chúng tôi hưởng thụ bữa tối dưới ánh nến trên biển.
Cả phòng ăn đều là những người bạn thân đến tham dự hôn lễ của Hàn Vũ
Băng, có hơn 30 người, bạn bè trong giới văn nghệ chỉ có tôi và George.
Tuy không quen nhưng trong không khí như thế này, mọi người thân nhau
rất nhanh, George hiểu cả hai loại ngôn ngữ lại càng dễ gần, không ít
người đã xem qua phim của cậu, có cô gái nhìn thấy cậu còn nhảy lên vì
vui sướng.
Gió biển, ánh nến, rượu ngon và món ăn cũng ngon không khí bữa tối thật ấm áp.
Bữa cơm rộn rã tiếng cười kéo dài gần ha tiếng. Những người trẻ tuổi hẹn
nhau hôm sau cùng lặn xuống biển, người lớn tuổi thì nói ngày mai sẽ đấu trận bóng bàn giao hữu trong phòng nghỉ. Sau khi tan tiệc mọi người có
người về phòng nghỉ ngơi, có người tản bộ trên biển, có người nằm trên
ghế nằm bên bờ biển nói chuyện. Tôi và George đi xem các tiệm bán đồ lưu niệm, mua một số món quà nhỏ, sau đó lại đến trên cầu của ngôi nhà trên mặt nước, ngồi trên cầu, ngâm chân trong nước biển, xung quanh yên tĩnh như tờ, chỉ có tiếng sóng bển rì rà.
Trong bữa tối, chúng tôi
đều uống khá nhiều rượu vang. Tôi cũng có chút say say, cộng với gió
biển man mát, men rượu lại bốc lên, cảm thấy có chút chóng mặt, dựa đầu
vào vai George.
“Say rồi à?”
Tôi không nói, chỉ gật đầu, nhắm mắt.
Đột nhiên có cảm giác mình được bế lên, mở to mắt nhìn, Goerge bế tôi đang
đi về phía ngôi nhà trên mặt nước. Hoàn toàn có thể khẳng định không
phải vì say rượu, tim tôi lại lần nữa đập vội vàng, cho đến khi mặt tôi
nóng bừng.
Ở cửa của ngôi nhà trên mặt nước, George thả tôi xuống, lấy chìa khóa ra.
Dưới ánh trăng, lông mi dài của cậu đổ bóng trên khuôn mặt cậu, tôi xao động, kiễng chân lên hôn cậu.
Chìa khóa thử vài lần nhưng không thể cho vào lỗ khóa, cậu buông tay, đánh
rơi chìa khóa, dùng hai tay ấn vai tôi vào cửa, hôn đắm đuối. Ban đầu nụ hôn của cậu vẫn nhẹ nhàng, dần dần mãnh liệt, toàn bộ thân thể cậu áp
sát vào tôi, tay cũng lần mò trên cơ thể tôi. Chỉ trong một lát tôi cảm
nhận khóa váy sau lưng đã bị kéo ra, tay cậu trượt từ từ trên da tôi,
bàn tay đưa đến đâu, tôi tê liệt đến đó.
Tôi biết mình đã gặp cao thủ rồi.
Tuy là lần đầu nhưng cậu dường như biết rõ sở thích của tôi, cậu tiến gần
đến từng sở thích của tôi, dùng tay và lưỡi mở mật mã trên cơ thể tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi biết khi hai người không còn khoảng cách, chưa chắc đã mang đến đau đớn.
5.
Sáng, tôi tỉnh dậy hóng gió biển, George bên cạnh vẫn đang ngủ say.
Khoác áo đến bên ban công, biển trước mắt còn bị bao phủ bởi khí nước mát
lạnh, một màu xanh trầm tĩnh. Mặt biển sáng lượn mang nỗi ưu tư, giống
như khuôn mặt đang chìm vào giấc ngủ vậy.
George ôm tôi từ sau lưng, lồng ngực anh vẫn còn hơi ấm, áp sát vào lưng tôi vẫn man mát.
“Cậu ấy luôn khiến mình giật mình như vậy sao?”
“Cậu ấy vừa nghĩ gì?” Cậu ấy gác đầu lên vai tôi.
Tôi không nói.
Chúng tôi im lặng ngắm biển.
Hồi lâu, cậu ấy mới nói: “Đi ăn cơm nhé, hôm qua không phải cậu thấy bánh
sừng bò trong phòng ăn rất ngon sao? Ăn xong mình sẽ đi tìm xem có bán
thiết bị lặn không, nếu có sẽ mua để chúng mình cùng lặn xuống đáy
biển!”
Không ngờ khi tôi vẫn đang đánh răng thì một cậu bé da đen đến gõ cửa. Cậu ta đưa đến bộ đồ lặn hoàn chỉnh, còn mang thêm mảnh
giấy nhỏ mà Hàn Vũ Băng gửi cho tôi.
“Khả Khả, mình đoán George
chắc không mang những thứ này, cửa hàng trên đảo có bán nhưng không dễ
dùng. David đã chuẩn bị sẵn vài bộ, đều là mới, bộ này tặng hai bạn!
Chơi vui vẻ nhé!”
Chúng tôi vui hết chỗ nói, Hàn Vũ Băng thật chu đáo.
“Vũ Băng là người bạn hiếm có.” George chân thành nói.
Tôi không nhịn nổi cười, nghĩ đến khi ở đoàn phim “Trần Hương Tiêu - Đệ
Nhất Lư Hương”, tình yêu của họ trong ống quay sống đi chết lại, nhưng
ngoài đời đều không một vết tích. Giờ không diễn chung nữa lại trở thành bạn tốt.
Ở phòng ăn, sau khi ăn uống xong, chúng tôi mang trang
phục lặn đi thẳng về phía cảng, những người trẻ tuổi hẹn nhau tối qua đã đợi chúng tôi trên tàu, lần lặn đầu tiên sắp bắt đầu.
Hàm lượng
kỹ thuật cần để lặn thực ra rất thấp, chỉ cần không phải là vịt khô hoàn toàn là được, đeo màng chân, đội chụp mặt và ống hô hấp là có thể lặn
xuống. Khác vớ
