Pair of Vintage Old School Fru
Tình Học Trò.

Tình Học Trò.

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325701

Bình chọn: 7.00/10/570 lượt.

>- Ơ hay, em lúc nào mà chả đẹp trai! – tôi nói lại

- Gớm! Đầu thì trọc lôc, sẹo lởm chởm,mặt hốc hác gầy nhom như thằng nghiện mà còn ra vẻ! – chị Mỹ bĩu môi rõ dài

- Hơ, chị lại bảo em chị là thằng nghiện, ko xấu hổ với thiên hạ à?

- Vâng! Em tôi đẹp trai được chưa!

- Hihi, có thế chứ! – tôi cười tít mắt

- Như thế này còn thấy đẹp được tí, chứ cái mặt lúc nào cũng chảy ra như cái bơm nhìn phát gớm!

- Lại giảng bài rồi! Em thuộc rồi được chưa! CƯời thế này là được chứ gì? – tôi lại nhăn nhở

- Có chắc ko? Hứa ko?

- Hứa thì hứa! Em sợ chị à?

Tôi nói rồi ngoắc tay với chị Mỹ, đúng là lúc này tôi chẳng thấy buồn phiền gì nữa cả, nhưng không biết rồi khi chỉ có 1 mình, tôi có lại nghĩ linh tinh nữa hay không. Giá mà chị Mỹ cứ ở bên tôi thế này, chắc chẳng bao giờ tôi dám buồn đâu.



Tối hôm đó, ăn cơm xong tôi nằm như ngủ, nhắm mắt suy nghĩ về những chuyện đã qua, những lời chị Mỹ nói. Thôi thì coi như số tôi xui xẻo, bây giờ buồn phiền cũng chẳng làm được gì nữa. Bố Mẹ tôi nghĩ tôi ngủ rồi nên hai người bắt đầu nói chuyện về tôi, những chuyện làm tôi suýt rơi nước mắt khi biết được Bố Mẹ thương tôi biết chừng nào, tôi đã làm Bố Mẹ tôi phải suy nghĩ nhiều quá. Rồi hai người nói đến chuyện đưa tôi vào SG, đằng nào năm tới của tôi cũng coi như bỏ, mọi người muốn tôi vào SG để tôi có thể bắt đầu cuộc sống mới sớm hơn dự kiến. Tôi hơi giật mình nhưng rồi cũng hiểu ra ý của Bố Mẹ tôi.

Cái chuyện vào SG này thực ra chẳng phải mới mẻ gì, tôi vẫn xác định tương lai khi học xong DH sẽ vào SG làm, cả nhà tôi cũng sẽ chuyển dần vào trong đó, nó đã nằm trong “định hướng tương lai” của tôi từ mấy năm nay rồi! Chỉ có điều theo kế hoạch thì phải là 4 – 5 năm nữa, nhưng bây giờ tôi thế này, mọi người muốn tôi vào luôn theo anh Hùng – anh trai tôi cho quen vs cuộc sống trong SG trước, sẽ cho tôi học DH trong SG luôn.

“Nếu như vậy là tôi sắp phải chia tay bạn bè? Sắp không còn được lang thang hết nhà này nhà khác nữa, ko còn được chơi với bé Trang, …..” – tôi nằm suy nghĩ đủ thứ sẽ phải diễn ra nếu tôi đi, trong lòng thấy chua xót và tiếc nuối. Có lẽ tôi chưa sẵn sàng.

Mấy đứa bạn tôi đi thi cũng đã dần trở về, đứa nào đứa đấy cũng khá tươi tỉnh vì có nhiều hi vọng. Tôi cũng đã ko còn buồn chuyện ko được thi nữa, giữ đúng lời hứa với chị Mỹ, tôi cho chuyện đó nó nhỏ như con kiến. Bạn bè, hàng xóm và những người quen biết cũng ko ai nói gì đến chuyện đó cả, trong mắt mọi người có lẽ tôi vẫn là đứa giỏi dang, tài năng ….mỗi tội đen như chó mực!

Tôi vẫn bị Mẹ tôi nhốt khư khư ở nhà, chẳng cho đi đâu cả thành ra hàng ngày có đứa nào ra chơi với tôi thì chơi, ko tôi lại làm “Lã Vọng” suốt ngày ngồi ở bờ ao câu cá. Thỉnh thoảng bé Trang ra chơi, tôi vừa câu cá vừa chỉ cho nó học bài, cũng thấy vui vẻ chứ không tù túng gì nhiều, chỉ có điều cái cánh tay bị bó bột nó ngứa và khó chịu lắm, tôi vẫn ko quen được.

- Anh thấy dạo này em giỏi lên nhiều ko? – bé Trang hỏi khi tôi “dạy học” dưới tán cây mít ngoài bờ ao và sau khi giải được 1 bài

- Uh` giỏi, tiến bộ nhiều lắm! – Tôi khen thật lòng

- Thế thưởng cho em cái gì đi chứ? – nó lại nũng nịu

- Có mấy con giun ở đây này, ko thì có 2 con cá rô mới câu được đấy, ăn được cứ lấy mà nhai!

- Tởm quá! Anh đúng là đồ dã man! – Nó nhăn mặt

- Thế muốn thưởng cái gì? – tôi ngước lên nhìn nó hỏi thật

- Humh …. Để em suy nghĩ đã! – nó lại bắt chước tôi gãi đầu

- Mà anh quên, còn chưa xin lỗi vụ sinh nhật em nữa! – tôi sực nhớ chuyện đó

- Sao mà xin lỗi ạ? Em ko thích anh nhắc đến ngày đó đâu! Em sợ lắm!

- Uh` vậy coi như anh nợ em 1 điều ước vậy, suy nghĩ cho kĩ nhá!

- Vậy là tới 2 điều nhá! – Nó mừng rơn

- 2 điều gì? – tôi chả hiểu

- Thì 1 điều ước anh nợ em với lại 1 điều ước là anh thưởng cho em, vừa nói xong lại tính chối à? Em ko biết đâu đấy, là anh tự nguyện đấy nhá, em ghi sổ cho chắc, anh đừng hòng quỵt của em!

- Bó tay! – tôi cười với cái điệu bộ trẻ con của nó

- À mà anh này, em nói cái này anh ko được cáu nhá! – Nó tự nhiên nhỏ nhẹ hơn ngồi xuống cạnh tôi

- Có gì nói đi, ko phải rào, biết là anh ko thích mà! – tôi giục nó

- Ko, anh phải hứa là ko được cáu cơ! – nó làm ra vẻ nghiêm trọng

- Vậy là 1 điều hả? – tôi nhìn nó hỏi

- Còn lâu, cái này ko tính! Anh có hứa ko đây!

- Uh`, nói đi! Anh cáu với em làm gì! – tôi hạ giọng

- Là chuyện …về Phương! – Nó lí nhí

- Lại Phương à? – Tôi tỏ vẻ ko hứng thú thật

- Anh đã bảo ko cáu mà, nghe em nói hết đã xem nào!

- Uh` thì có cáu đâu, nói đi anh đang nghe đây!

- Phương nó cũng lo cho anh lắm, hầu như ngày nào cũng hỏi em xem anh như thế nào rồi. Nó muốn gặp anh để xin lỗi nhưng mà sợ nên nói với em ….

- Có làm gì đâu mà phải xin lỗi? Ko cần đâu! – tôi cắt ngang lời bé Trang

- Em sợ nó