Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328044

Bình chọn: 10.00/10/804 lượt.

nào cũng được phân chia thành từng khúc đoạn bốn mươi lắm phút, rồi tổng hợp thành các học kỳ khác nhau, năm học khác nhau, thế
là chúng tôi học lớp khác nhau, có nghỉ đông, nghỉ hè, nghỉ tết mừng
thành lập trường vân vân và vân vân, để nhắc chúng tôi rằng thời gian
đang không ngừng trôi qua.

Sau khi tốt nghiệp, hình như từng ngày từng ngày vẫn không khác gì so với quá khứ, nhưng dường như lại chẳng
có ngày nào giống trước đây.

Sự hỗn loạn của thời gian tạo thành màn bóng sáng mong manh giữa một bức ảnh không hề có tiêu điểm, dán lên trên mặt mỗi người.

Khép mắt lại, tôi nhớ lại mình của mấy tháng trước.

Khi ấy, ngoài đi học ra, ngày nào tôi cũng nhốt mình trong phòng. Tôi thấy
vô cùng chán nản và cực kỳ thất vọng khi ngắm nhìn những bông tuyết đang bay ngoài cửa sổ, trong phòng điều hòa phả hơi nóng hừng hực khiến mặt
kính cửa sổ như bị che phủ một màn sương mờ, trong khoảnh khắc từng cánh tuyết đập vào mặt kình rồi nhanh chóng tan thành nước, sau đó hỗn loạn
lăn xuống men theo cửa sổ.

Khi đó, bên ngoài là màn tuyết xơ xác
tiêu điều, khiến người ta nhìn vào cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Giống
như thế giới này đã bị thủng một lỗ lớn, tuyết từ trong lỗ thủng ấy phun ra cuồn cuộn, trong chớp mắt thổi ngập cả thế giới, từng cơn gió vừa
buốt lạnh vừa mạnh mẽ thổi thốc vào ngực người ta, chẳng tốn chút sức
lực nào cũng đã thổi cho trái tim vừa nặng trịch vừa ấm áp dễ chịu vỡ
vụn.

Ngày qua ngày, tôi thẫn thờ tựa mình trước khung cửa sổ, khi nước mắt lưng tròng, khi mặt mày ráo hoảnh, nhưng trong đáy mắt lúc nào cũng nhói lên như có mạt sắt rắc vào, đôi khi tôi còn cảm thấy thời
gian dừng lại ở cái ngày mà Giản Khê trở về, có điều hôm đó anh ấy trở
về không phải là để nối lại duyên xưa với tôi. Anh ấy trở về là để thu
dọn đồ đạc, để hoàn toàn rời xa tôi.

Khi đó, cứ đêm nào không ngủ được, khoảnh khắc cầm chắc ly nước nóng trong tay ngơ ngẩn ngồi cuộn
mình trong chăn trước cửa chớp ban công, tôi luôn mơ hồ cảm thấy Giản
Khê vẫn đang thu dọn đồ đạc trong phòng ngủ, là những cuốn truyện ký
nhân vật lịch sử châu Âu vừa khô khan vừa dày cộp mà anh ấy thích đọc,
là những chiếc đĩa CD mà anh ấy mua về để chuẩn bị nghe cùng tôi, là
những chiếc áo len lông cừu có kiểu dáng hầu như mười cái như một nhưng
màu sắc lại cực kỳ đa dạng, là đồ lót màu trắng và chiếc quần bò. Anh ấy thong thả ung dung nhưng lại cực kỳ kiên định sắp xếp hành lý để rời
khỏi nơi này, thi thoảng anh ấy dừng lại uống nước, sau đó lại tiếp tục. Tôi tựa người bên cửa sổ hỏi anh có cần giúp gì không, động tác của anh vẫn không dừng lại, lưng quay về phía tôi mà cất tiếng: “Không sao, có
ít đồ mà.” Giọng nhỏ nhẹ và ấm áp mang hương vị như mùi cơ thể anh,
giống như một nắm cát đã được rang nóng. Thậm chí đến phút cuối cùng
trước lúc ra đi, anh ấy còn bình thản ôm tôi một lát. Cánh tay ấy vẫn
theo thói quen vòng thành hình vòng cung hơi chếch lên, để bàn tay rộng
dài của anh ấy vừa đủ ôm lấy xương bướm của tôi. Lồng ngực của anh ấy
vẫn nóng bỏng, ngập tràn mùi vị mà tôi quen thuộc.

Khi đó, đường
Nam Kinh Tây treo đầy đèn lồng đỏ. Từng chiếc từng chiếc đỏ lựng lắc lư
giữa gió tuyết hòa với những gương mặt đỏ gay căng cứng của người đi
đường. Năm mới đến, xem chừng các mặt hàng đều đầy đủ, trái ngược với
cảnh tượng này là vẻ bực dọc u ám trên mặt từng người vẫn bận bịu trước
Tết, họ mang vẻ mặt còn chưa tỉnh ngủ, vội vã cầm dù bước đi trong gió
tuyết mịt mùng, lao về phía khoản tiền thưởng cuối năm ở chỗ không xa
trước mặt.

Khi đó, cả thế giới đều chìm đắm trong bầu không khí
lạnh lẽo trăm năm mới thấy. Tin tức của Bắc Kinh và Thượng Hải, cứ cách
mấy ngày một lần, lại dự báo không khí lạnh mới đổ bộ. Trên bàn hội nghị Copenhagen, các nhà khoa học khí tượng với nét mặt buồn khổ, sôi nổi
phát biểu tham luận, nói “hiệu ứng nhà kính” biến mất, trái đất lại tiến vào thời kỳ băng hà ngắn – bạn xem, mọi thứ trông giống như một trò hề, nhất là khi vị chuyên gia địa chất của Italia đột nhiên đỏ mặt tía tai
nhảy lên bàn cầm microphone liên tục gõ vào đầu mình.

Còn hiện
tại ư, rét mướt đã qua. Tất cả đều đã qua rồi. Thượng Hải lại trở về với nét kiều diễm duyên dáng trong tiết trời đầu xuân. Khu Ngoại Than bị
những bức tường rào cao vút và vô số giàn giáo màu xanh lục bao quanh
cách ly với thế giới suốt hơn hai năm qua, cuối cùng đã lộ ra diện mạo
mới toanh, sắc màu mới xa hoa, kiều diễm, cổ điển, hiện đại, vừa bối rối lại cũng thật cao ngạo. Giống như nàng công chúa mặc trang phục lộng
lẫy, nhẹ nhàng nằm xuống men theo dải sông Hoàng Phố, phần eo thon uốn
khúc thành đường chân trời rung động lòng người của Ngoại Than, cặp đùi
trắng như tuyết của cô ấy lay động vô số nhà tài phiệt, khóe môi, đuôi
mắt, tóc da, thân thể cho đến linh hồn tên họ đều đang treo giá chờ đợi.

Nhưng bất kể thay đổi thế nào, bất kể cải tạo ra sao, bất kể khu Ngoại Than
có mọc thêm những khách sạn bán đảo sừng sững chỉ hận không thể dát vàng lên tường hay không, bất kể tủ kính mới toanh trong các cửa