XtGem Forum catalog
Thiên Sứ Sẽ Thay Anh Bên Em

Thiên Sứ Sẽ Thay Anh Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210133

Bình chọn: 7.5.00/10/1013 lượt.

nhìn bóng Thiên Minh khuất dần, cô khẽ cười khinh bỉ mình. Cô không có tư
cách dạy dỗ Thiên Minh.

Thiên Minh đi thẳng lên sân
thượng, không khí trên đó sẽ giúp cậu thoải mái hơn. Cậu đi lại lan can cả sân
thượng rồi bước lên. Cậu dang rộng cánh tay của mình ra và hét lớn. Nhìn cậu cứ
như một con chim đại bàng to lớn chịu bao nhiêu đau khổ mới đi đến được đỉnh
vinh quang.

- Aaaaaaaaaaaaaa.... - Bây
giờ, tâm trạng của cậu đã đỡ hơn nhiều. Những kí ức xưa hiện về.

-------------------------------------------------------

- Anh Rym. Lại đây đi. Một cô
bé khoảng chừng tám tuổi vẫy vẫy tay gọi một cậu bé đang đứng phía xa kia. Cô bé
đứng trên lan can của một tòa nhà lớn nhất thành phố.

- Ken, cẩn thận đấy. - Cậu bé thấy
nguy hiểm vội chạy đến bên cạnh cô bé.

- Hihi. Ken không sao, anh Rym
đừng lo. Anh mau lên đây. - Cô bé kéo tay cậu bé lên đứng trên lan can cũng
mình. Cậu bé đó không ai khác chính là Thiên Minh.

- Được rồi, bây giờ anh Rym
làm giống như Ken nha. - Cô bé dang rộng cánh tay của mình rồi hét
lên. - Aaaaaaaaaaaaaa... - Cô bé nở một nụ cười thiên thần rồi quay sang Thiên Minh
nói tiếp. - Anh mau làm đi.

- Được rồi. - Nói rồi, Thiên
Mình làm giống như cô bé tên Ken đó.

- Aaaaaaaaaa...

- Anh thấy sao ? Thoải mái lắm
đúng không. Lúc nào em bị mẹ mắng thì em sẽ làm như vậy. Cái này là anh trai em
chỉ cho em đó. Anh đừng nói cho ai biết nha.

- Cô bẻ mỉm cười đưa ngón trỏ lên bỏ
trên miệng làm dấu im lặng.

- Ừ, anh biết rồi. Anh sẽ không
nói cho ai biết đâu. - Thiên Minh cười xoa đầu cô bé.

- Anh có giận mẹ anh
không. - Cô bé đi xuống khỏi lan can rồi ngồi bệch xuống đất.

- Anh không biết. Nhưng anh
thấy mình như là một đứa con hoang. Lúc nào ba mẹ cũng đánh đập anh, chửi mắng
anh. Chưa bao giờ họ nói với anh như nói với một đứa con mà họ thương nhất
cả. - Thiên Minh ánh mắt đượm buồn khi nghĩ đến ba mẹ.

- Anh đừng buồn. Anh còn có
Ken ở đây mà. Ken sẽ luôn yêu thương và bảo vệ anh mà. Ken sẽ không bao giờ bỏ
rơi anh đâu. - Cô bé bỏ tay mình lên vai Thiên Minh rồi nhẹ nhàng nói.

- Ừ, cũng may có em ở bên cạnh
anh. Đừng bao giờ rời xa anh em nhé. - Thiên Minh ôm chầm lấy cô bé. Mọi gánh
nặng, mệt nhọc trên vai của cậu dường như đã được tháo bỏ hết.

-------------------------------------------------------

- Aaaaaaaaa... Em là đồ lừa
đảo. Em đã nói là sẽ không bỏ anh đi cơ mà. - Thiên Minh lại bức xúc hét lên.

- Ba mẹ đã bỏ rơi anh, đến em
cũng bỏ anh mà đi. Anh sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa. - Nước mắt cậu chảy
thành dòng. Cậu bước xuống lan can rồi ngồi bệch xuống đất. Cậu lấy chiếc ipod
ra, cắm dây phone lên tai rồi chìm đắm trong những bản nhạc quá khứ.

Như đã là một thói quen. Lúc
nào buồn cậu cũng lấy chiếc ipod này ra rồi nghe, mọi buồn phiền đều tan biến
mất. Những thói quen này của cậu đều là do Ken tạo nên, không thể nào xóa bỏ
được. Ngay cả chiếc ipod này cũng là do Ken tặng. Người khác nói chiếc ipod này
đã cũ sao không vứt đi. Nhưng đâu ai biết rằng, chiếc ipod này rất quan trọng đối
với cậu. Đó là món quà cuối cùng mà Ken dành tặng cho cậu.

Đang miên man chìm trong
những bản nhạc thì từ đâu một bàn tay giật lấy chiếc ipod cậu đang đeo rồi đeo
lên tai người đó. Cậu bức mình vì cứ bị làm phiền. Đã trốn lên sân thượng để
không ai phát hiện ra rồi mà.

- Toàn là nhạc tiếng
anh. Chán... - Người đó không ai khác là Vy Vy. Cô quẳng chiếc ipod lên người cậu
rồi ngồi xuống bệt cạnh cậu.

- Cô điên à. - Thiên Minh tức
giận. Cậu cầm chiếc ipod lên xem có bị trầy chổ nào không. Cậu xem chiếc ipod này
còn quan trọng hơn cả mạng sống của cậu mà.

- Không. - Vy Vy tỉnh bơ trả
lời.

- Sao cô lại ở đây ? - Thiên
Minh nhìn Vy ngạc nhiên. Rõ ràng lúc nãy cậu lên đây không thấy ai cả mà. Không
biết Vy Vy đến từ lúc nào nữa.

- Tại sao tôi không được ở
đây. Chỗ này là của cậu à. - Vy Vy không nhìn Thiên Minh nói.

- Không. Nhưng cô làm gì ở
đây ? - Thiên Minh thắc mắc.

- Cậu làm gì mà hỏi lắm
thế. Tôi lên đây để ngủ. - Vy Vy ngáp một cái như để chứng tỏ lời nói của mình là
đúng.

- Ngủ ? - Thiên Minh như không
tin vào những gì mình đang nghe. Một cô tiểu thư chảnh chọe như Vy Vy mà lại lên
chỗ bẩn thỉu này để ngủ sao. Thật là không tin nổi.

- Ừ... ở dưới lớp ngủ không
thoải mái. Vừa ồn ào lại không được tự nhiên. - Vy Vy mắt khép hờ.

- Cô lên đây từ khi nào
vậy. - Thiên Minh ái ngại hỏi.

- Trước khi anh đến. - Vy Vy
vẫn nhắm mắt.

- Cô có nghe thấy tôi nói gì
không ? - Thiên Minh lo lắng.

- Có, nghe hết toàn bộ. - Vy Vy
vẫn tỉnh bơ nói làm cho ai kia chỉ muốn sôi máu lên.

- Tại sao cô lại nghe. - Thiên
Minh tức giận hét lên.

- Bộ tôi bị điếc à. Anh hét như
cái loa vậy có ma mới không nghe. - Thấy Thiên Minh tự nhiên hét lên với mình, Vy
Vy hét lại.

- Tôi xin lỗi. - Ánh mắt Thiên
Minh đượm buồn