a nói cũng không sai, cô có thể sống sót thật là rất may mắn .
Trong não đột nhiên hiện lên một tia sáng, trong ấn tượng của cô, lúc hốt hoảng chạy trốn cô giống như đã đụng vào một người, mà người kia diện mạo cùng cô cực kỳ giống nhau, chỉ là tóc uốn, trên mặt trang điểm đậm…… Hay là, người đó mới là Âu phu nhân thật sự?
Nhưng càng nghĩ càng hoảng hốt, thật sự có một người như vậy sao? Lúc chạy nạn hỗn loạn như vậy, cô có thể nhớ lầm hay không? Nhưng sao lại trùng hợp như vậy, bộ dạng hai người giống nhau thì thôi đi, sao ngay cả tên cùng ngày sinh nhật cũng đều giống nhau như đúc vậy? Hẳn là không có khả năng…… Thật sự là càng nghĩ càng đau đầu.
Còn bây giờ chính mình lại đến ở trong gia đình kỳ quái này, người đàn ông luôn miệng nói là chồng của cô, từ ngày đó nhìn thấy anh ta ở bệnh viện một lần sau đó liền không thấy anh ta xuất hiện qua nữa, còn cậu bé kêu cô là mẹ, cũng không thấy nó đến thăm mình lần nào, từ ngày đến căn biệt thự này, cô cơ hồ không có khả năng giúp ai, thật sự là lòng có dư mà lực không đủ a, ai kêu chính mình hiện tại là người bị thương làm chi.
Không được, nếu không hoạt động một chút, cô sẽ cảm thấy mình giống như đồ phế thải vậy, cô chống nạng, thử đi vài bước.
Không thành vấn đề! Vì thế cô ra khỏi phòng, nhìn xem chung quanh.
Không thấy thì thôi, vừa thấy đã bị dọa nhảy dựng, thì ra căn biệt thự này lớn như vậy, các gian phòng trang hoàng so với hoàng cung còn tráng lệ hơn, cầu thang hình chữ ‘T’ thập phần thanh lịch, không phải cô đã đi vào lâu đài của “hoàng tử và công chúa” chứ, cô chậm rãi đi xuống lầu, xa xa liền nhìn thấy một cậu bé xinh đẹp suất khí ôm một đống sách to đi về phía một căn phòng
“Bồ đề bản vô thụ, minh kính diệc phi đài, bản lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai.”
Thu Thủy Tâm vừa mới đi vào phòng khách, liền nghe được một giọng nói non nớt đang đọc thơ, vừa liếc mắt nhìn, thì ra là Âu Quân Thiên đang quy củ đứng chính giữa nhà khoanh tay ngâm nga .
Âu Cánh Thần ngồi ngay ngắn ở trên ghế sô pha da màu trắng, mặc một bộ quần áo ở nhà sang quý thuần sắc trắng, hai chân tao nhã gác cùng một chỗ, trong tay bưng một ly cà phê đang tỏa nhiệt.
“Dùng tiếng Anh đọc một lại lần.” Sau khi Âu Quân Thiên đọc xong bài thơ, anh tiếp tục giao phó.
Âu Quân Thiên không dám chậm trễ, rất nhanh đọc ra một chuỗi tiếng Anh lưu loát.
“Tiếng Pháp.” Mệnh lệnh lại hạ xuống.
Sắc mặt Âu Quân Thiên trở nên có chút khó xử, bất quá cậu vẫn ấp a ấp úng đem thơ phiên dịch thành tiếng Pháo mà đọc ra.
“Tiếng Nhật.” Biểu tình của Âu Cánh Thần tựa như một thủ trưởng đang nghiêm khắc khảo hạch biểu hiện của cấp dưới.
Âu Quân Thiên khẩn trương cắn môi dưới, sau khi chậm chạp đọc ra được vài từ tiếng Nhật, trên khuôn mặt trắng noãn nhỏ nhắn dần dần đỏ lên.
Âu Cánh Thần nhíu mày nhìn con “Tiếp tục.”
Âu Quân Thiên gục đầu xuống,“Thực xin lỗi, ba ba, con… con không biết.” Cậu co rúm lại trả lời.
Không khí ngưng đọng một lát, Âu Quân Thiên cũng không dám thở mạnh một cái, chỉ thấy Âu Cánh Thần tư thái tao nhã uống xong ly cà phê liền nói:“Giáo viên tiếng Nhật của con chưa không dạy cho con sao?”
Cậu nhỏ tiếng trả lời: “Đã dạy.”
“Vây vì sao không biết?” Giọng hỏi tuy rằng mềm nhẹ, nhưng ngữ khí lại tiềm tàng vài phần nghiêm khắc dọa người.
“Con…” Cậu bất an bẻ bẻ ngón tay,“Thực xin lỗi…”
“Một trăm lần.” Âu Cánh Thần đặt ly cà phê lên bàn,“Tối nay đem bài chép phạt đưa đến phòng sách của ba.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Âu Quân Thiên uể oải, nhưng không phải bởi vì bị xử phạt, mà là vì cậu đã làm cho cha cậu thất vọng rồi.
Thu Thủy Tâm nhìn đến đây có chút chịu không được, một đứa nhỏ mới năm sáu tuổi lại bị ba mình bức đến loại tình trạng này, chỉ là một bài thơ làm gì lại muốn đọc bằng nhiều thứ tiếng khác nhau như vậy, hắn là muốn đem con huấn luyện thành máy phiên dịch sao!
Cô chống nạng đi đến trước mặt hai cha con, gặp chuyện bất bình bênh vực lẽ phải nói: “Âu tiên sinh, anh không biết là quản giáo một đứa trẻ như vậy là có chút quá mức sao?”
Âu Cánh Thần nhẹ mở mí mắt, thật lạnh lùng nhìn cô,“Cô đang nói chuyện với tôi sao?”
“Tôi đương nhiên là đang nói chuyện với anh.” Người đàn ông này cũng thực máy móc nha, cô nhịn tức giận xuống nói:“Anh bắt một đứa trẻ nhỏ như vậy phải học quá nhiều ngôn ngữ, nếu đọc không được còn phạt viết một trăm lần, làm như là đang nuông chiều cho hư hay sao!”
“Nha?” Anh tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhẹ liếc nhìn cô,“ Angel, hành vi của cô tôi có thể lý giải là cô đang phát huy thiên tính của người mẹ không?”
Nghe được mấy từ “thiên tính của người mẹ” này, mặt cô không khỏi đỏ lên, “Tôi… Tôi chỉ là có chút nhìn không vừa mắt, còn nữa, xin anh gọi tôi là Thu tiểu thư hoặc là Thu Thủy Tâm, tôi không phải Angel.”
Anh càng cảm thấy buồn cười ,“ Angel, thời gian của mọi người đều thực quý giá, hơn nữa tôi
