XtGem Forum catalog
Thay Một Nàng Vợ Dễ Thương Hiền Lành

Thay Một Nàng Vợ Dễ Thương Hiền Lành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323230

Bình chọn: 9.5.00/10/323 lượt.

ơn, tránh cho ông ấy hiểu lầm Âu phu nhân thật sự. “Trung bá, thật ra cháu không phải là thiếu phu nhân của Âu gia các người, cháu chỉ là một người –”

Ông lại cắt đứt lời của cô,“Trong mắt tất cả mọi người ở Âu gia, cô chính là thiếu phu nhân của chúng tôi!” Ông mang theo khẩu khí kiên định mà nói, giống như đây là một chuyện thật không thể phản bác, “Thiếu phu nhân, cô chỉ là mất trí nhớ mà thôi, nên mới nói hưu nói vượn như vậy.”

“Trung bá……” Thu Thủy Tâm thật sự rất bất đắc dĩ, vì sao nói thật lại không ai tin vậy?

Đột nhiên, Âu Cánh Thần phát ra một tiếng than nhẹ yếu ớt, hai người vội chạy tới trước giường bệnh – “Thiếu gia……”

“Cánh Thần……”

Chỉ thấy Âu Cánh Thần chậm rãi mở hai mắt ra, ánh mắt rời rạc nhìn hai người đang lo lắng mà đợi anh trả lời.

“Thiếu gia, rốt cục cậu tỉnh lại rồi.” Trung bá kích động vẻ mặt già nua đầy nước mắt.

Trên mặt Thu Thủy Tâm cũng lộ vẻ lo lắng cùng sốt ruột, “Cánh Thần, anh thấy sao rồi? Có chỗ nào khó chịu không?”

Hai mắt Âu Cánh Thần kinh ngạc nhìn cô, môi khẽ nhếch, muốn nói gì đó, nhưng yết hầu lại không phát ra được tiếng nào.

Cô cầm bàn tay to của anh, “Cánh Thần, anh muốn nói cái gì? Có phải muốn uống nước hay không?”

“Thiếu phu nhân, có cần gọi bác sĩ đến hay không.” Trung bá nhắc nhở.

“Nha, đúng!” Cô vội vàng ấn xuống chuông báo ở đầu giường.

Cô nhất thời sửng sốt, không nghĩ là Âu Cánh Thần lại hỏi như vậy?

Trung bá cũng lộ ra một bộ dáng trợn mắt há mồm,“Thiếu gia…… Cậu……”

Vẻ mặt Âu Cánh Thần ngây ngốc nhìn bọn họ. “Thiếu gia?”

“Âu Cánh Thần……”

Anh nhìn về phía Thu Thủy Tâm,“Ai là Âu Cánh Thần?”

“Trời ạ, thiếu gia……” Trung bá bị dọa đến sợ hãi,“Không phải ngay cả tên mình cậu cũng không nhớ chứ?”

Chân mày anh nhăn lại, “Bác là……”

“Tôi là Trung bá a, thiếu gia không nhớ sao? Ta vẫn luôn làm quản gia ở Âu gia, khi cậu còn bé luôn thích nhất là cầm lấy ống quần của tôi, quấn quít lấy tôi bắt kể chuyện xưa cho cậu nghe.”

Anh vẫn mang vẻ mặt hoang mang.

Đột nhiên Trung bá kéo Thu Thủy Tâm đang ngẩn ngơ qua, “Cô ấy là vợ cậu, còn cậu bé đang ngủ bên kia là con cậu……”

Vẻ mặt Âu Cánh Thần mờ mịt, anh dời ánh mắt lên khuôn mặt Thu Thủy Tâm, “Ông ấy nói …… Là thật sao?”

Con là của anh không sai, nhưng vợ…… Cô khó xử nhìn mắt Trung bá, cuối cùng vẫn là lựa chọn gật đầu. “Trung bá nói …… Đều là sự thật.”

☆☆☆

“Thủy Tâm, Em muốn dẫn tiểu bất điểm(nhỏ không bằng một chấm nhỏ – ta nghĩ thế ~~~) kia đi đâu vậy?”

Trong phòng bệnh xa hoa của bệnh viện, Âu Cánh Thần trên đùi bó thạch cao đang lớn tiếng nói vọng về phía Thu Thủy Tâm đang đi ra cửa.

Tay phải cô đang dắt Âu Quân Thiên có chút vô lực quay đầu lại, “Em muốn dẫn Tiểu Thiên ra ngoài mua vài thứ.”

“Vì sao phải dẫn nó ra ngoài mua đồ chứ?” Vết thương trên mặt đã sắp lành hẳn, trên khuôn mặt tuấn tú giờ phút này đang biểu lộ như một đứa trẻ tùy hứng.

“Bởi vì Tiểu Thiên nói cả ngày ở trong phòng bệnh rất nhàm chán, em dẫn con đi ra ngoài một chút cũng tốt.”

“Vậy em cứ để cho tiểu bất điểm này đi thẳng về nhà đi, ai bảo nó không có việc gì mà xuất hiện ở bệnh viện làm chi?”

“Cánh Thần,” Cô thật sự thực bất đắc dĩ, “Anh đừng gọi tiểu bất điểm này, tiểu bất điểm nọ lung tung nữa, nó tên là Tiểu Thiên, là con ruột của anh.”

“Chậc!” Anh xem thường quay mặt đi, “Sao anh lại không biết từ khi nào anh lại có một tiểu bất điểm lớn như vậy.”

“Ba ba……” Âu Quân Thiên bất mãn nhíu mày,“Tên của con là Âu Quân Thiên, con không đồng ý cho ba gọi con là tiểu bất điểm lần nữa.”

Âu Cánh Thần lập tức hướng về phía cậu bé mà ném qua hai ánh mắt đáng sợ, “Con dám tranh luận với ta sao?”

Âu Quân Thiên lộ ra một bộ dáng không đặt anh vào trong mắt,“Con chỉ là nói ra sự thật mà thôi.”

“Thủy Tâm, ném tiểu bất điểm này đi cho anh, đừng cho nó ở đây làm chướng mắt anh nữa.”

“Cánh Thần, nó là con anh.” Cô vô lực lặp lại lời mà mỗi ngày đều phải nói đến mấy lần, từ khi Âu Cánh Thần tỉnh lại liền mất trí nhớ cho đến bây giờ, ngoài cô ra, những người khác căn bản đều không được anh để vào mắt.

Bác sĩ nói bởi vì lúc anh bị tai nạn đã đập gáy xuống đất, cho nên mới gặp phải hiện tượng mất trí nhớ, chỉ là tạm thời hay là vĩnh viễn thì bác sĩ cũng không nắm chắc.

Cũng may chuyện ở công ty chủ quản các cấp có thể đảm đương được, còn một số quyết định trọng đại đã được chuẩn bị trước nên chỉ cần chấp hành theo là được, bằng không một tập đoàn to như vậy sẽ như rắn mất đầu, cũng không biết làm thế nào mới phải.

Chỉ là, tổng tài Âu Cánh Thần anh minh thần võ trước kia của bọn họ nay chỉ số thông minh gần như đã thoái hóa rồi, quả thực giống một đứa trẻ bốc đồng chỉ biết khóc lóc om sòm.

Giải trí lớn nhất mỗi ngày của anh chính là cãi nhau với con, bá đạo liều chết quấn quít lấy vợ, chỉ cần cô hơi chút