còn đặc biệt đến báo tin tức tốt này cho bọn họ, bọn họ cũng không nên cách xa người ta ngàn dặm như vậy.
Cô mang theo vẻ mặt chân thành đứng dậy, đi tới cầm tay Tống Nhã Huyên,“ Hôm nay Phúc tẩu chuẩn bị rất nhiều món ăn phong phú, nếu Tống tiểu thư không chê chúng ta đương nhiên là hoan nghênh cả hai tay a. Amy, phiền cô tới phòng bếp lấy thêm bát đũa lại đây được không?”
“Tôi đây sẽ không khách khí .” Tống Nhã Huyên cười nhẹ, lấy từ trong cặp tài liều ra một hộp lễ vật đã chuẩn bị sẵn, đi đến trước mặt Âu Quân Thiên.“Tiểu Thiên, con còn nhớ dì không? Khoảng một năm trước lúc ba con dẫn con đến nhà hàng ăn cơm chúng ta đã từng gặp nhau nha.”
Âu Quân Thiên chỉ là lễ phép cười,“Chào dì.”
“Đây là quà Giáng sinh dì tặng cho con, con xem có thích hay không?”
Âu Quân Thiên nhìn về phía ba, trưng cầu ý kiến của anh. Âu Cánh Thần nhàn nhạt nhìn con gật gật đầu, cậu bé mới thật cẩn thận lễ phép nhận lấy.
“Cám ơn dì.” Nói xong, cậu bé nhảy xuống ghế dựa, chạy đến bên chân Thu Thủy Tâm thân mật ôm thắt lưng của cô,“Mẹ, lát nữa mẹ giúp con mở quà được không?”
Cô dịu dàng mỉm cười với cậu bé một cái,“Được, đúng rồi, mẹ nói nhỏ cho con biết nga, mẹ với ba ba con cũng chuẩn bị rất nhiều quà cho Tiểu Tam đó.”
“Thật không?”
“Nếu gạt con sẽ là……”
Âu Cánh Thần không muốn bị lạnh nhạt, cũng đi qua ôm vai vợ.“Bà xã, lát nữa ăn cơm trưa xong anh cũng có một món quà muốn tặng cho em.”
Mắt thấy bọn họ một nhà ba người hoà thuận vui vẻ, gương mặt Tống Nhã Huyên đang giả vờ hiền lành dường như đã sắp không giữ được, theo những gì cô biết, chuyện này nhất định có cái gì đó kỳ quái, Âu Cánh Thần chính xác là cùng vợ ‘Tướng kính như băng*’ bảy năm, mới gần đây sao có thể có chuyển biến lớn như vậy được?
*Tướng kính như băng: chỉ sự xa cách, lạnh lùng với nhau.
Cô chắc rằng trong đó nhất định là có ẩn tình, cô nhất định phải làm rõ ràng!
Quà Giáng sinh Âu Cánh Thần tặng cho vợ đó chính là mang cô cùng con xuất ngoại chơi nửa tháng.
Có điều ham chơi thì phải trả giá rất đắt, thời gian nghỉ lâu như vậy nên lượng công việc tích lũy nhiều đến mức không thể tưởng tượng, vì thế, sau khi về nước Âu Cánh Thần liền dồn tất cả sức lực vào công việc, còn Thu Thủy Tâm thì vẫn giống như trước kia mà ở nhà làm nhàn thê lương mẫu(vợ hiền mẹ tốt) của cô.
Vào thời điểm gần tới tết âm lịch, cô dẫn dắt tất cả người hầu trong nhà tổng vệ sinh, năm mới phải có hình tượng mới, Phúc tẩu cùng Trung bá phụ trách lầu một, Amy cùng A Kiệt lầu hai, còn cô thì phụ trách dọn dẹp lại phòng ngủ, Âu Quân Thiên cũng không nhàn rỗi, cậu bé mang theo Tiểu Tam quét dọn sạch ổ của nó.
Gần đến giữa trưa, Thu Thủy Tâm thấy phòng của Âu Cánh Thần quét dọn cũng tạm ổn rồi liền đi đến gian phòng mà cô đã ở khi vừa mới đến ngôi nhà này, cũng chính là phòng ngủ của Angel.
Kỳ thật đối mặt với căn phòng quá xa hoa này, trong lòng cô bỗng dưng chán ghét ở trong này.
Tủ quần áo to như vậy tất cả đều là hàng hiệu, loại quần áo ‘Bán thịt’ này căn bản không phải style của cô, cô suy nghĩ một lát, sau đó đem toàn bộ những quần áo này bỏ vào trong vali hành lý, chuẩn bị đi bán, rồi mang số tiền có được đi quyên góp.
Đang thu dọn, đột nhiên ánh mắt của cô bị một vật làm chú ý – trong góc tủ quần áo có một quyển nhật ký tinh xảo màu lam.
Cô tò mò lấy ra, quyển nhật ký này tản mát ra một mùi mốc nhàn nhạt, rõ ràng thứ này đã bị bỏ quên một khoảng thời gian .
Cô chần chờ một lúc mới mở nhật kí ra, bên trong có một bức ảnh, trên bức ảnh là một cô gái, mà còn là một cô gái có hình dạng giống cô như đúc, đại khái là khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, tóc là tóc xoăn nhuộm thành màu đỏ.
Mặc dù biết rõ người phụ nữ trong bức ảnh này nhất định chính là Angel, nhưng lúc cô mới nhìn thấy vẫn là có chút chấn động, bộ dạng các cô thật là quá giống, nếu nói giữa hai người không có quan hệ huyết thống gì, cũng quá làm người ta không thể tin được rồi!
Nhưng cô xác thực cho tới bây giờ cũng không có nghe cha mẹ đề cập qua là ở trên đời này cô vẫn còn một người chị hay em nào…… Nhìn vào trang đầu tiên trong nhật ký, số lượng từ không nhiều lắm, viết lộn xộn, cô lại xem vài tờ, trên đó đều viết một số việc lặt vặt trong cuộc sống, tỷ như hôm nay hẹn hò cùng một bạn học nào đó, ngày mai cùng một bạn học nào đó đi xem phim linh tinh.
Cô tiếp tục lật ra phía sau, cuối cùng cũng xem đến chuyện mà cô muốn biết nhất — ba mẹ mình rất chán ghét mình, vì sao sinh mình mà không thương mình? Chẳng lẽ Thu Thủy Tâm mình là đứa con bọn họ nhặt được sao? Vì sao bọn họ chỉ thương em trai mà không thương mình vậy?
Vài tờ kế tiếp, tất cả đều là mấy câu cô ấy oán hận cha mẹ mình.
Điều đó là không thể! Điều đó là không thể! Sao mình có thể chỉ là con gái nuôi? Cho tới nay, mình đều là ưu tú nhất, sắc đẹp của mình, dáng người của mình, khí chất của mình, tất cả tất cả của mình đều nổi bật tro
