Thầy, Em Yêu Thầy

Thầy, Em Yêu Thầy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323702

Bình chọn: 7.5.00/10/370 lượt.

nó rồi…

Nó giận Nam, tại sao lại đối xử với nó như thế chứ?...Đúng là đồ xấu xa
mà…Nó nằm trên giường, nước mắt lại tuôn rơi. Chưa khi nào nó khóc nhiều như thế này, vì ai? Vì thầy, vì thích thầy mà nó thành ra thế này đây.
Như một con ngốc. Nó từng nhủ với bản thân sẽ không bao giờ khóc vì
chuyện tình cảm. Nhưng người tính không bằng trời tính. 20 tuổi, biết
yêu lần đầu, nó phải chịu những chuyện như vậy. Thích một người mà người đó không thích nó, đối xử với nó tốt như thế chỉ vì nghĩa vụ. Rồi phải
chứng kiến người nó thích thân mật với người yêu cũ…Tại sao chứ? Tại sao nó phải chịu đựng những điều này? Ai đó hãy giúp nó, kéo nó ra khỏi
tình cảnh này.

Suy nghĩ một lát, Lam rút điện thoại nhắn tin cho Nam “Từ mai thầy không cần qua nhà em nữa, em tự đi được. Cảm ơn thầy thời gian qua đã giúp đỡ em rất nhiều…”. Gửi xong, nó ngồi chờ. Nó thấy nó ngốc
quá, thầy đã nói rõ như vậy, nó còn chờ đợi, hy vọng điều gì nữa? …

Có tin nhắn mới, nó đọc xong, cảm giác hụt hẫng quá chừng. Nam chỉ nhắn
vỏn vẹn một từ “Uh”. Thà không nhắn lại thì thôi, Lam chúa ghét ai nhắn
tin mà chỉ nói “Uh”. Nó bực bội quăng cái điện thoại vào góc giường…

Nó thật sự không là gì với thầy cả sao? Tình cảm này chỉ xuất phát từ
nó, đây chỉ là tình yêu đơn phương thôi sao? Nó không muốn, không muốn
chút nào…Lòng kiêu hãnh trong nó trỗi dậy, không, nó không thể tiếp tục
thích thầy nữa. Nếu tiếp tục, sớm muộn tình cảm này sẽ bị phát giác. Nó
không muốn nhận sự thương hại từ thầy, và cả ánh mắt khó xử của thầy.
Hãy để mình nó chịu đựng tất cả. Cứ như vậy, thầy và chị Yến sẽ vui vẻ
bên nhau, nó cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình. Dù hạnh phúc ấy không
phải là thầy-người mà nó luôn mong mỏi mang lại hạnh phúc, niềm vui cho
nó. Tình yêu của nó cao thượng quá nhỉ? Nó nhếch mép cười. Chấm dứt, hạ
màn tại đây. Quên đi cái tình cảm đơn phương đầy đau khổ này. Cố lên,
litter girl, Lưu Trà Lam là ai chứ? Không thích người này thì thích
người khác, đơn giản thôi mà…

- Anh Tùng à, Lam đây, lời anh nói với em hôm ở cánh đồng cỏ may còn giá trị không ạ?....

Nam ngốc nghếch khi đọc tin nhắn của Lam thì cũng có chút bất ngờ, nhưng nghĩ cô nhóc có chuyện gì buồn bực nên mới thế. Nam không biết nhắn gì, chỉ biết “uh”, dù trong thâm tâm thắc mắc rất nhiều. Nam tự nhủ mai mốt cô nhóc sẽ bình thường lại thôi, lại đòi chở đi học này nọ…Nam khẽ
cười, không biết rằng mọi chuyện không đơn giản như thế!

Lam loay hoay cả buổi mới dắt được chiếc xe máy ra khỏi nhà. Trong kì
nghỉ hè vừa rồi, Tùng đã tập xe máy cho nó, nó nhanh chóng thi lấy bằng
lái xe, và đi cũng tương đối ok. Nhưng nó không nói cho Nam biết, vì
muốn tiếp tục được Nam chở đi học mỗi ngày. Giờ thì…Nó thở dài. Ba mẹ
yêu quý của nó thấy con gái cưng vất vả cũng xót, tuy nhiên vì muốn nó
“tự lực cánh sinh” nên đành giả vờ không quan tâm.

- Chào ba mẹ con đi học, híc. Dắt xe khổ chết mà không ai giúp…

- Ờ, con đi học cẩn thận đó, đừng có tông người ta đó nghe. Tự dắt cho quen, lỡ đến chỗ khác không có ba mẹ thì ai dắt?

- Thì con nhờ người khác chứ có sao đâu? Không lẽ nhờ mà người ta không giúp…Thôi con đi đây. Trễ rồi…

- Đi cẩn thận nghe con!

- Biết rồi mà, mẹ nhắc mãi…

Nam dắt xe, theo thói quen Nam lại đến nhà Lam. Đi được gần nửa đường,
Nam mới sực nhớ đến tin nhắn của Lam. Nam tự cười với mình, rồi quay xe
lại….

Những thứ đã thành thói quen, nếu thiếu sẽ rất khó chịu. Mọi ngày có Lam ngồi đằng sau, huyên thuyên đủ thứ, rồi la oai oái vì Nam phóng nhanh,
phanh gấp…Hôm nay, Nam thấy trống vắng quá chừng. Chính Nam cũng không
biết vì sao mình lại buồn đến thế? Con trai, suy cho cùng, dù tài giỏi
đến đâu cũng rất ngốc…

Lam vừa đến phòng Sinh hóa đã bắt gặp Nam và Yến đang đi với nhau, cười
nói rất vui vẻ. Nó nuốt nước bọt, trấn tĩnh bản thân “Không có gì phải
sợ, cứ xem như không thấy gì. Không thấy sẽ không đau…”.

- Lam!

Nam chạy đến gần, cười rạng rỡ gọi nó, chưa bao giờ nó nhìn thấy nụ cười ấy trên khuôn mặt Nam. Bây giờ nhìn Nam thật ấm áp, gần gũi, chứ không
còn cảm giác lạnh lùng cố hữu. “Đúng là ở bên người yêu có khác” - nó
buồn bã nghĩ thầm. Nhưng nó nào biết Nam cười tươi như vậy vì được nhìn
thấy nó. Tối qua nhìn nó ỉu xìu, Nam lo không biết nó có ốm đau gì
không, bây giờ thấy nó vậy, Nam rất mừng.

- Gọi em làm gì?

Lam đáp lại Nam bằng khuôn mặt lạnh tanh, nụ cười trên mặt Nam biến mất. Sững sờ.

- Em, có chuyện gì à?

- Không, thầy lo cho bạn gái thầy kìa.

Nam định nói gì thì Yến bước đến cười thật tươi, tay choàng vào cánh tay Nam:

- Chào em, chị là bạn của anh Nam. Chị tên Yến, còn em.

Lam cố nén cảm xúc lại khi nhìn thấy Yến thân mật với Nam như vậy, Nam
cũng để mặc Yến choàng tay vào tay mình. Hừ, bạn à, sao không nói bạn
gái luôn đi? Nó cười gượng gạo:

- Chào chị, em là Lam.

- Ồ, em là Lam đây sao? Chị nghe anh ấy nhắc đến em nhiều lắm. Được làm em gái Nam, chắc Nam đ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t