ng lúc mọi người còn đang hoảng hồn , im như thóc, ngay cả thở cũng không dám thở thì hai người đã phi thân lên trời, hai thanh kiếm từ lúc nào đã rút ra khỏi vỏ, chạm vào nhau thật mạnh gây ra một tiếng ‘keng’ rất chói tai.
Tiếp sau đó là một màn trình diễn công phu hết sức đẹp mắt. Động tác của bọn họ nhanh như gió, mà không hiểu sao, đất rộng như vậy thì không đánh lại phải nhọc sức bay lên trời đánh vậy nhỉ? Đúng là! Mấy người này đúng là chỉ giỏi làm màu ~~
Ta đang ngồi chơi với mèo con , vừa chơi vừa nghĩ Tử Thuần sẽ thua thê thảm thế nào thì bỗng nghe thấy mọi người xôn xao, nhìn qua thấy Hoàng Hậu sắc mặt trắng bệch, ta giật mình , tùy tay ném luôn mèo con sang bên cạnh ( hức ~ ngược đãi động vật a~ Mèo con à, ngoan, về với chị đi ~~ ) rồi ngẩng đầu lên lo lắng nhìn.
Ta luôn nghĩ mình đã đoán đúng, nhưng ai ngờ, kể cả như vậy, Thế Hiên vẫn bị Tử Thuần một chưởng làm cho nội thượng , nặng đến nỗi chẳng còn sức đâu mà phi thân, ngã mạnh xuống đất, còn Tử Thuần… Tử Thuần lại đang đắc ý nhìn về phía ta…
Ta hoảng sợ đến nỗi mặt tái xanh, định đi lại gần chỗ sân đấu thì bị Tiểu Đào ngăn lại :
“ Nương nương, không được xuống…”
“ Cái gì mà không xuống? Hắn bị thương rồi! Ách, còn thổ huyết nữa kìa! Lại là huyết đen là sao? Hắn trúng độc rồi!” Ta vùng vẫy khỏi tay Tiểu Đào thì lại bị Chính Thiên từ đâu nhảy tới giữ lại :
“ Tẩu tẩu bây giờ nếu xuống thì hoàng huynh sẽ thua đó!”
Ta khựng lại, rồi yểu xìu ngồi xuống ghế, cắn môi không biết làm gì. Có lẽ, Tử Thuần đã nhận ra sự khác thường đó, rồi tương kế tựu kế … thế nên Hiên mới nhanh như vậy đã bị thương! Ta thật ngu quá đi!! Sao lại nghĩ rằng cái logic đó có khả năng giúp Hiên cơ chứ! Ta căn bản không phải đối thủ của Tử Thuần … đáng ra không nên nói cho Hiên… nếu không nói ra, chí ít hắn cũng sẽ không thua thê thảm thế này, hay ít nhất… ít nhất vẫn có hi vọng thắng. Chẳng phải mấy lần trước không có ta hắn vẫn thắng hay sao chứ!!
“ Một ..!” Thái giám đã bắt đầu đếm, chỉ cần sau năm tiếng đếm, Thế Hiên vẫn không thể đứng dậy thì xem như thua!
“ Hai…!”
Thế Hiên, đứng lên, mau đứng lên đi!
“ Ba…!”
Hiên Hiên, ngươi thực muốn cứ nằm lười ra đó à? Mau đứng lên cho ta!
Dường như vết thương quá nặng nên vẫn là khiến hắn không tài nào gượng dậy nổi. Ta lo lắng đến mức móng tay cắm phập vào lòng bàn tay cũng chẳng thấy đau…
“ Bốn…!”
Ta không nhịn được nữa! Không nhịn được nữa!
Mặc kệ Chính Thiên, mặc kệ Tiểu Đào, ta vùng ra, hét lớn về phía hắn :
“ Hiên Hiên!!!” Ngươi.. ngươi làm ơn hãy đứng dậy đi!
( * Haizz... ta vốn định viết hết 2 trang word luôn nhưng là lại nghĩ, dừng chỗ này cho nó gay cấn ~~ Các nàng đừng trách ta a T^T , bù lại tối nay ít hay nhiều sẽ có chương mới a !!! <3 <3 )
Chung quy ta cũng chỉ là tùy tiện hét lên mà thôi, nào ngờ hắn thực sự động thủ, ta vừa dứt lời liềng nghe thấy một tiếng “hự” khá to, tiếp đó là đến lượt Tử Thuần lảo đảo ngã ra đất, miệng không ngừng thổ huyết đen. Thế Hiên hơi run rẩy dùng tay chống xuống đất rồi đứng lên, hắn lấy tay lau đi khóe môi, cười nhạt một tiếng :
“ Hoàng huynh, lẽ nào huynh không biết, khi một người đang ở bên bờ vực của sự chiến thắng thì chính là lúc lơ là nhất hay sao?”
“ Nhị đệ… khụ , rõ ràng là dùng nữ tử đó…” Tử Thuần cúi đầu, cười tự giễu “ Thật khôn ngoan”
“ Ta không lợi dụng nàng, là tự nàng làm” Vào đúng thời điểm này, không hiểu sao Thế Hiên lại cảm thấy vô cùng đắc ý. Lần đầu tiên hắn lại cảm thấy đắc ý như vậy sau khi đánh thắng được Tử Thuần.
Vừa rồi là Thế Hiên dùng phi tiêu phóng vào người Tử Thuần, lực phóng rất mạnh, thậm chí là xuyên qua thân thể của Tử Thuần, lại chỉ cách tim một centimet, vô cùng nguy hiểm nên Tử Thuần làm cách nào cũng không thể gượng dậy được, nên đành chấp nhận thua trận. Tiếng thông báo của thái giám vừa dứt thì Thế Hiên cũng là không gượng được nữa, ngã sang bên cạnh hôn mê bất tỉnh.
Ta vội vàng chạy xuống đỡ lấy hắn, rồi lại nhìn sang Tử Thuần với ánh mắt bừng bừng lửa giận. Thế nhưng hắn lại rất thản nhiên nhìn ta, khóe môi lại còn cong lên một đường dù là vẫn có một dòng huyết lệ không ngừng chảy ra từ khóe miệng.
Thái y rất nhanh đã có mặt, đưa tất cả vào bên trong chữa trị. Ta cũng lo lắng cho Thế Hiên nên không thèm ở lại dự đại hội, trực tiếp về Tử Thần Điện trong Đông Cung xem xét tình hình của hắn.
Nhìn sắc mặt hắn càng ngày càng kém, mặt của thái y lại càng kém hơn , ta sốt ruột kéo vạt áo của lão thái y, lớn tiếng hỏi :
“ Thái tử trúng độc gì? Chữa được không?”
Lão thái y này thầm than trong bụng, lần trước thái tử phi bị bệnh lạ, thái tử cũng xách cổ lão thế này, bây giờ lại đổi thành thái tử phi xách cổ, vì sao lại xui xẻo như vậy?
Thái y nhìn nàng, thận trọng trả lời:
“ Hồi bẩm thái tử phi, thái tử là trúng kịch độc, là Đông Huyết Độc”
“ Huyết Tán? Nó là cái
