Bác cho cháu hỏi đây có phải nhà em Nguyễn Như Tuyết mà làm phục vụ ở khách sạn MV không ạ? - Người phụ nữ lễ phép trả lời, dù sao đây cũng là một bác trông rất đẹp lão, lại thân thiện.
- Ừ, đúng rồi đó. Các cháu là bạn cùng làm với nó hả. Nhưng con bé ra đồng với mẹ chắc sắp về rồi, hai cháu vào đợi một lát nha.
Nói rồi ông liền nhiệt tình mở cổng, tươi cười bảo hai cô dắt xe vào nhà uống nước. Hai người thấy vậy liền " vâng ạ ", dắt xe vào trong.
Ngồi trong nhà, hai người đưa mắt quan sát, đánh giá ngôi nhà. Đây là một căn nhà ngói ba gian, đơn sơ nhưng rất ấm cúng. Họ đang ngồi trên chiếc ghế mộc mạc bằng tre, uống chè. Rồi bố NT cất tiếng hỏi:
- Nhà bác chẳng có gì, hai cháu uống tạm nước chè vậy. Thế hai cháu đi đường có xa không?
- Dạ, thưa bác uống chè ấm bụng mà tốt cho sức khỏe. Bọn cháu đi xe máy cũng không vất vả, mỗi tội lần đầu mới đến cho nên tìm hơi lâu ạ. - Chị Huệ nhanh nhẹn trả lời.
- Ừ, nhà bác ngay đầu ngõ dễ tìm mà, hỏi ai đó là họ chỉ cho ngay.
- Vâng ạ. Cháu xin giới thiệu với bác cháu tên là Huệ, còn đây là Tuyết Nhi, bọn cháu làm ở khách sạn MV cùng NT ạ. - Chị Huệ giới thiệu tên của hai người.
- À thì ra là hai cháu, Tuyết nó cùng cũng hay nhắc đến hai cháu với cả nhà, cảm ơn hai cháu giúp đỡ và chiếu cố em nó nhiều. Nhân tiện đến đây, hai cháu ở lại ăn cơm với gia đình bác nha. - Ông Tần vui vẻ mời hai người ở lại ăn cơm.
Hai cô cười không nói, TN thấy dưới sàn nhà có những lát tre đang chẻ dở vì vậy liền hỏi:
- Bác đang chẻ tre đan rổ ạ? Vậy bác tiếp tục làm, cứ để bọn cháu tự nhiên ạ.
- Ừ, bác chẻ tre đan rổ bán, rồi cũng sửa chữa cào cuốc cho bà con kiếm thêm chút tiền, nhưng bây giờ đô thị hóa, nhiều người bán ruộng, không được như trước nữa. Làm nông sao đủ sống, bác lại già rồi nên chẳng làm được gì. Thôi hai cháu cứ ngồi chơi đợi em nó về nhé, bác chẻ nốt số tre này đã.
Nói xong ông Tần lại ngồi xuống nền nhà tiếp tục công việc của mình. Tuyết Nhi và chị Huệ ngồi uống chè đợi Như Tuyết.
Bất chợt hai người nhìn thấy ở góc trái nhà, trên tường treo rất nhiều giấy khen, với bản tính tò mò liền đi về phía đó xem xét. Trên tường gạch màu xanh treo toàn là giấy khen đã ngả màu của học sinh xuất sắc từ lớp một đến lớp mười hai, bên cạnh còn có vài bằng khen cấp thành phố, mà trên mỗi tờ đều là tên của duy nhất một người - Nguyễn Như Tuyết. Thấy vậy hai người liền hỏi:
- Như Tuyết nhà mình hồi trước học giỏi thật bác nhỉ? Vậy sao không học tiếp đại học mà lại nghỉ vậy bác?
Ông Tần đang chẻ tre, ngẩng đầu lên nhìn rồi lại cúi xuống tiếp tục, nói:
- Ừ, có gì đâu, lâu rồi mà. - Ông chỉ trả lời qua loa như vậy vì biết con gái mình không muốn nói nếu không nó đã kể cho hai người này rồi, cho nên ông cũng giấu dùm con.
Nghe bố NT nói vậy, hai người cũng hiểu là mình động đến chuyện không nên hỏi, vì vậy thấy ái ngại. Không khí đang im lặng ngượng ngùng thì có một giọng nói thánh thót của trẻ con cất lên:
- Đúng vậy ạ, mẹ cháu hồi trước đi học rất giỏi, luôn được giấy khen.
Đến lúc này hai cô mới để ý đến đứa bé khi nãy, mải nói chuyện với ông Tần mà quên béng chuyện này. Hai người quan sát con bé cẩn thận, thật là một đứa bé xinh xắn, đáng yêu, rất giống NT:
- Bác ơi NT có con rồi ạ?- Hai người thắc mắc nhìn ông Tần.
Ông Tần chỉ ậm ừ cho xong.
- Tất nhiên cháu là con gái của mẹ rồi. Cháu xinh đẹp, đáng yêu lại thông minh, ngoan ngoãn giống mẹ mà. Cháu tên là Nguyễn Ánh Dương- là ánh mặt trời của mẹ cháu, năm nay cháu năm tuổi rồi ạ.
Nghe con bé rành mạch nói rõ về bản thân, lại rất tự tin mà hai người phì cười. Đúng là đứ bé người gặp người thích. Không thể ngờ được NT trẻ như vậy mà đã có con lớn thế này. Hai cô âu yếm vuốt má AD, có rất nhiều điều bất ngờ và hàng trăm câu hỏi cần giải đáp. Đung là đáng tiếc khi hai người không đến đây sớm.
Chị Huệ và TN với AD đang giúp ông Tần sắp xếp và bó những đoạn tre đã chẻ xong thì NT về đến nhà. Vừa thấy cổng mở, biết mẹ về AD liền chạy ra đón như mọi khi, miệng tíu tít nói:
- A, bà với mẹ về rồi. Mẹ ơi, có bác Huệ và cô TN đến nhà mình chơi mẹ ạ. Hai người còn mang rất nhiều quà nữa.
Nghe con nói NT giật mình nhìn vào trong nhà, quả nhiên là hai người, không ngờ lại đến tận đây tìm cô, chắc chắn họ rất lo cho cô, hôm đó họ cũng chứng kiến tận mắt cảnh cô và hắn ta cãi nhau. Biết không thể giấu được hai người nữa, NT thở dài vuốt má con nói:
- Ừ, mẹ biết rồi, con giúp bà nấu cơm nhé.- Rồi lại quay sang mẹ - Xem ra con không giấu được mọi chuyện nữa rồi, mẹ chuẩn bị bữa tối giúp con nhé, con đi nói chuyện riêng với họ.
- Ừ, con lên gặp bạn đi, nhưng không sao chứ?
Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của mẹ NT hiểu mẹ lo sợ điều gì, vội trấn an:
- Mẹ an tâm, con không sao. Dù gì cũng chẳng giấu được mãi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, con quen rồi, sẽ