Sự Lựa Chọn (Đời Học Sinh Của Badboy)

Sự Lựa Chọn (Đời Học Sinh Của Badboy)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3211760

Bình chọn: 9.5.00/10/1176 lượt.

rong tình trạng phởn. Cái cảm giác
lúc này thật thú vị, giống như mình là kẻ tự do nằm lắng nghe tâm sự của bầu trời, không phải tính toán bất cứ chuyện gì, tạm rời xa thế gian
ngoài kia. Dù không bình yên nhưng như vậy có lẽ là đã đủ.

"Tự do như làn khói, như điếu thuốc chưa từng cháy

Thả mình về đại dương như dòng sông chưa từng chảy

Vùi mình trong bóng đêm như chưa từng có ánh trăng

Đôi bờ vai lại buông lơi như chưa từng có gánh nặng..."

Bài "Chưa bao giờ" của DSK repeat tới lần thứ hai thì tôi có cảm giác ai đó đang tới gần. Mở mắt ra, tôi hơi bất ngờ khi thấy cái mặt của "thằng
nhóc" bê đê hồi tối.

Nó đứng đó, lò đầu vào che mất bầu trời đầy sao trước mắt tôi.

-Thoải mái quá nhỉ? -Thấy tôi đang ngó nó bằng ánh mắt dành cho đứa vượt trại, nó cười đểu nói. Cứ như thể bạn bè lâu năm lắm rồi.

-Chào em! Bạn của em sao rồi? -Tôi tắt nhạc trên điện thoại, cười lại với nó.

Từ từ, hai giờ sáng rồi đấy nhé, nó sang đây làm cái quái gì? Nửa đêm đói bụng muốn ăn đòn chắc? Hơn nữa sao nó biết tôi ở đây?

Tỉnh như ruồi, nó ngồi xuống bên cạnh tôi, tay chống cằm, hình như nhìn ra phía xa, nói bằng giọng lạnh tanh:

-Em cái con khỉ! Tao là dân les.-Đoạn nó quay sang nhìn tôi, cười thân thiện-Chúng ta đấu lại đi!

Đấu cái con cẩu! Thua rồi còn bày đặt. Mà "chúng ta" gì ở đây? Nổi cả da
gà. Còn nữa, nó bị les thật à, sao trông không giống? Ý tôi là không
phải cái ngoại hình, tôi cũng có vài người bạn les nhưng không cư xử
kiểu này. "Thằng" này gay nghe hợp lý hơn đó.

-Đang hỏi bạn của em mà! -Tôi cố tình bơ đẹp yêu cầu của nó.

Nó hơi nhăn mặt vì bị gọi là em nhưng vẫn cười, cái điệu cười rất con gái:

-Mày có ý đồ gì với bạn tao à?

-Chuẩn rồi. -Tôi nhận luôn-Bạn ấy tên gì ấy nhỉ?

Tự dưng nó cười ha há như hết thuốc, mấy chục giây sau mới nói đầy mời mọc:

-Anh thích chú rồi đấy, thẳng thắn gớm! Chúng ta làm một cuộc trao đổi, okay?

-Đổi gì? -Tôi có cảm giác nó sắp đề nghị một trò bỉ ổi..

-Đổi bạn của tao...-Nó không thèm giấu sự thích thú trong giọng nói, miệng vẫn cười-...lấy con bồ của mày!

Giờ thì tới phiên tôi cười lăn bò.

Bệnh, thằng này bệnh thôi rồi. Vui quá đi mất!

-Nghe buồn cười lắm hả? -Nó không quá shock, đứng dậy, tay đút vào túi, ung
dung phán như vua-Bây giờ là vậy, nhưng sau này mày sẽ nghĩ khác!

Nó không đợi tôi dứt cơn đã điềm nhiên bỏ đi, được một lát thì quay đầu lại làm phát tự sướng:

-Nhớ nhé, tên của tao là AK!



Đời người không phải là một cuốn sách.

Sách có thể đọc đi đọc lại nhiều lần để tọng cho nó thấm vào não, còn đời
người, chỉ có thể đi qua một lần, thằng nào ngu không hiểu luật thì sa
ngã.

Nhưng đời người vẫn giống như một cuốn sách.

Sách, người ta đặt lên giá, còn xác người thì đặt vào hòm. Cũng giống như
những gì sách và người mang lại cho ta, tưởng có thể quên nhưng đều đã
chiếm lấy một phần trong não rồi.

Giống như huyền thoại dại gái, đâm sau lưng và những thứ liên quan thuộc về
đại ca đều đã nằm gọn trong cái não dù phẳng dù nhăn của những đứa con
hoang đàng.

"Bộp! "

Một cái hộp vuông bọc giấy bóng màu hồng phấn mộng mơ, thắt nơ tím mơ mộng
bay cái vèo từ ngoài cửa sổ lớp vào, đáp chễm chệ lên bàn của tôi và
thằng Nodi. Nếu cái hộp này mà biết nói, tôi cá là nó sẽ phun ra đại
loại một câu như: "Chào các anh, em là công chúa hường đây! " để chào
hỏi bọn tôi cho đồng bộ.

Thằng Thuận chồm người xuống chụp lấy, dí sát cặp kính lên cái hộp chết tiệt
đó, hai con mắt mở to thiếu điều bay ra khỏi tròng. Nó phát hiện ra điều gì, nhanh chóng lột phăng mảnh giấy nhỏ đính trên hộp quà, cho vào túi
quần.

Cả lớp đổ dồn mắt ra cửa sổ, chỗ cái mặt tí tởn của kẻ tặng quà đang nhòm
vào. Là X-pít, với nụ cười đểu giả chết ruồi theo style của nó.

-Quà tao tặng mày đấy, Nodi!-Nó nói với vẻ rất thân thiện.

Quà? Đùa hả? Hôm nay không phải quốc tế phụ nữ, cũng ứ phải ngày sinh nhật đại ca, vậy thì chỉ có một lí do...

-Tỏ tình với đại ca tao à?-Tôi tròn mắt hỏi nó, chỉ tay vào thằng Nodi với vẻ tự hào hết mức có thể.

-Há há há há!- Lũ còn lại bò lăn ra cười.

Có gì đáng cười đâu, bọn này dễ xúc động quá.

Thằng Thuận vui sướng nhảy lên bàn, đưa tay gỡ chậu hoa nhỏ hình con cá gắn
trên bức tường của lớp, lao ra dúi vào tay thằng Godi, miệng cười tươi
rói như chó sói:

-Cầm lấy! Vào cầu hôn luôn cho nó hoành tráng! Đừng ngại!

-Hố hố hố!- Lần này thì bọn này không lăn nữa mà té ghế tập thể, cười điên dại như cần gọi 115 đến nơi.

Thằng Godi vẫn tuyên bố với đời rằng mình là "não đồng tim sắt", không bị lay chuyển, đút tay vào túi ung dung nói:

-Chúc bọn mày vui vẻ những ngày cuối cùng!

Nói xong nó lại cười và bấm nút "thoát".

-Là sao ta? Nói chung là không hiểu! -Em Ly lẩm bẩm theo nhạc


Old school Easter eggs.