ãn.
“Sau này còn có cơ hội mà.” Gia Hòa cười “an ủi” anh.
Anh chỉ trừng cô với vẻ phức tạp.
“Sau khi làm xong case này có hứng thú trở về Hồng Kông không?” Tony nhìn thiếu gia đang ở trong studio mà hỏi Gia Hòa.
“Quay về Hồng Kông?” Cô ngẩn người.
“Thực ra có một nhãn hiệu ở Hồng Kông muốn mở chi nhánh tại Thượng Hải, bọn họ muốn chụp một bảng quảng cáo cho cửa hàng mới. Tôi đã gửi hình của James cho bọn họ xem, hai ngày nữa sẽ có hồi âm.”
Gia Hòa hơi kinh ngạc, bởi vì cô không nghĩ tới nhanh như vậy đã quay về Hồng Kông, dù sao mới có nửa năm.
“Bởi vì cửa hàng mới khai trương vào tháng 11, cho nên nếu phải chụp chắc là sẽ chụp ở Hồng Kông.”
“Anh khẳng định anh ấy được chọn sao?”
Tony cười chắc chắn: “Tin tôi, tôi biết được một số thông tin bên trong, nếu không lo về các mặt khác thì James tuyệt đối thắng lợi. Nhưng mà tiền lương tính theo bên Thượng Hải.”
“Nếu được chọn thì giảm giá có là gì.” Gia Hòa cũng cười.
“A, thật sao? Vậy tôi muốn một nửa chi phí.”
“Một nửa của tôi cho anh chẳng sao, một nửa của thiếu gia thì phải hỏi chính anh ấy.” Cô nhún vai.
“Cô thật sự làm tròn bổn phận, khiến tôi có chút ghen tị.”
“?”
“Tốt nghiệp trường đại học danh tiếng tại Australia, biết nói tiếng Anh và tiếng Pháp, vừa làm bảo mẫu vừa làm người đại diện, cái gì cũng suy nghĩ cho cậu ấy, còn chỉ lấy một phần tiền lương, nếu bảo mẫu nhà tôi cũng có thể giống như cô thì tôi nằm mơ cũng cười tươi. Cô bảo tôi làm sao không ghen tị James chứ?”
Gia Hòa thoải mái cười to, kỳ thật Tony không nghiêm túc như bề ngoài của anh ta, quen nhau trong thời gian dài cô biết anh ta là một người khôi hài.
Thiếu gia trong studio lại cau mày nhìn bọn họ, chẳng yên lòng quay phim.
Sau khi xong việc tổ quay phim dùng xe đưa diễn viên trở về, thiếu gia quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, cũng không tiếp xúc với người bên cạnh. Nữ diễn viên ngồi hàng ghế sau anh bỗng nhiên đến gần mời anh ăn cá khô.
“Tôi không thích ăn những thứ này.” Anh trả lời có chút lạnh lùng. Nhưng cô gái kia không để ý, ngược lại hỏi anh thích ăn gì.
Thiếu gia có phần mất kiên nhẫn, anh nhìn Gia Hòa ngồi bên cạnh, đột nhiên cười đùa với cô gái kia: “Đương nhiên là cô gái xinh đẹp như cô vậy.”
Cô gái kia sửng sốt trước tiên, sau đó cười ha ha.
Anh hơi đắc ý nhìn qua Gia Hòa, cô cũng quay đầu nhìn anh, nhưng nụ cười có chút kỳ lạ, dường như đang nói với anh, cô biết anh nghĩ gì.
Gia Hòa quay đầu tiếp tục nghe máy MP3 của cô. Đột nhiên cô lại đắc ý, thiếu gia vì để cô ghen mà cố ý chọc ghẹo cô gái khác cơ đấy.
Nghĩ đến đây, cô suýt nữa cười ra tiếng. Cô quay đầu nhìn thiếu gia lần nữa, vẻ mặt bực dọc của anh càng khiến cô buồn cười.
Cô bỗng nhiên lặng lẽ nắm lấy tay anh, dưới ánh mắt kinh ngạc của anh mà cùng anh mười ngón giao nhau, sau đó lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Lúc xuống xe đi trên con đường Cao An vắng vẻ, thiếu gia đuổi theo vài bước, nắm tay Gia Hòa.
“Chiều nay em và Tony nói gì mà vui thế?” Anh nắm chặt tay cô sau đó không vui hỏi.
“Nói về anh thôi.”
Không ngờ cô sẽ cho một đáp án như vậy, đầu tiên anh ngớ ra sau đó cười thoải mái.
Gia Hòa chưa bao giờ lừa anh, anh cũng chưa bao giờ nghĩ tới phải cân nhắc lời nói của cô có thật hay không. Ở cùng cô, anh không cần che giấu sự vô tri hoặc là ấu trĩ của mình, bởi vì cô cũng chưa bao giờ che giấu khuyết điểm của mình trước mặt anh. Lần đầu tiên anh cảm thấy mình có thể biểu đạt tròn ý nghĩ của bản thân cho người khác biết, anh luôn cảm thấy rất vui vẻ.
“Nói xấu tôi ư?”
“Đúng vậy,” cô nói đùa, “Ngoại trừ nói xấu thì có thể nói gì nữa chứ?”
Anh đột nhiên cười ha ha, sau đó ôm cô hà hơi khiến cô ngứa ngáy. Gia Hòa cười giãy dụa.
Thực ra cười như thế không phải hoàn toàn vì ngứa, mà cũng vì vui vẻ.
Yêu đương luôn vui vẻ. Cho dù kết cục thế nào, trái tim là con đường dài đằng đẵng, luôn có một đoạn thời gian ngọt ngào.
Thiếu gia đột nhiên ngừng lại, nhìn về phía trước. Gia Hòa theo ánh mắt anh nhìn qua.
“Trần Kiện Phong…”
Anh bạn học cũ dùng biểu tình không chịu nổi nhìn cô, sau đó oán trách nói: “Thì ra hôm đó hai người cãi nhau, tôi còn cho rằng có bạo lực gia đình! Còn mua trái cây đến thăm cậu, cậu xem, hôm nay tôi đến đặc biệt mặc áo bảo vệ, nghĩ rằng nếu có đánh nhau thì cũng không đến nỗi chết.”
Hai người ngây ngốc nhìn anh ta.
Sau đó anh ta thật sự kéo áo khoác ra để hai người nhìn thấy áo bảo vệ khi luyện karate, còn nói hợp lý: “Tôi một lòng nghĩ đến cứu công chúa, không ngờ hoá ra bên cạnh công chúa không phải khủng long mà là hoàng tử.”
Thiếu gia và Gia Hòa rốt cuộc không nhịn được nữa mà cười to, cười đến đau bụng chảy nước mắt.
“Này, hai người không gì chứ.” Trần Kiện Phong kéo lại áo khoác, tức giận trừng bọn họ.
Gia Hòa lau nước mắt, ôm bụn