người đó lại cãi nhau rồi.
-Bao lâu rồi ko như thế nhỉ?
-Ai thèm cãi nhau với cậu ta chứ?
Cậu ta gắt, rồi quay vô tập của mình.
Mọi thứ lại chấm dứt.
…
-Hôm nay chúng ta trở thành người nổi tiếng mất rồi. ^_^
-Còn cười.
-Ko khóc?
-Cũng được.
-Hôm nay chúng ta trở thành người nổi tiếng mất rồi. T__________T
Cô ấy bật cười trước điệu bộ ngớ ngẩn của Gia Bảo, bảo ko cười lại khóc
thật.
-Sao chị ko nói là chị cũng thích em?
-Tại sao tôi phải nói, tôi có thích cậu đâu.
-Ko thích?
-Ko.
-Sao chị có thể nói ra câu đó một cách dễ dàng như vậy?
-Còn cậu sao khi nghe câu đó lại có thể bình thản đến vậy?
-Nhưng mà…chị nói thật chứ?
-Tôi ko thích nói dối.
-Thế sao chị nói dối hai bác em?
-Đừng nhắc đến họ nữa.
Thế là đành im lặng.
Nhưng rồi lại chẳng thể im lặng được lâu. +_+
-Chị nói thật?
Bực mình ko thèm nói nữa.
-Sao khi nói thật một chuyện như thế chị lại có thể ko có chút phản ứng đau
lòng nào vậy?
-Sao phải đau lòng.
-Như thế là chị đang làm em tổn thương mà.
-Tôi ko có khái niệm tránh làm người khác tổn thương.
-Vậy là chị ko thích em?
-Ko thích, ko thích.
-Thế sao chị hôn em? >”<
-Cái gì???
Cô ấy trừng mắt lên nhìn.
-Cậu nói gì? Ai hôn cậu?
-Ko phản ứng gì là đồng ý còn gì? Lúc đó chị ko muốn thì phải đẩy em ra rồi
tát cho em một cái chứ? Như thế mà đòi em hiểu là chị ko thích à? Sao lại có
loại người như thế chứ?
Gia Bảo nổi khùng.
-Tôi như thế đấy, ko phải cậu nói là cậu rất hiểu tôi sao?
-Thế thì chị giải thích lúc đó đi.
-Chẳng có lí do gì cả, vì tôi bất ngờ quá nên ko kịp phản ứng, với lại cậu
cũng chẳng kịp cho tôi thời gian để phản kháng lại.
-Thôi được rồi, bỏ qua, ko thích thì em sẽ khiến chị phải thích, chỉ cần chị
đừng thích ai là được. Điều này thì có thể yên tâm rồi vì Vân My của em ko bao
giờ để ý đến ai khi đang đi học đâu. Hehe!
-Đừng bày trò nữa, tôi ko muốn cậu tổn thương đâu.
-Ko phải chị nói là chị ko có khái niệm tránh làm tổn thương người khác
sao?
-Tôi như thế nên khi mà cậu bị tổn thương thật sự rồi đừng trách tôi quá vô
tình.
-Chị đúng là Vân My mà.
“Cậu cứ vô tư như thế thực sự sẽ phải thấy đau hơn nhiều đấy.”
Cuối cùng thì cô ấy đã quyết định làm theo quyết định của trái tim.
…
-Ở lớp thế nào rồi?
Đang dùng bữa, ngài chủ tịch chợt leen tiếng hỏi.
-Sao tự nhiên hôm nay ông lại hỏi chuyện đó? Mà ông muốn chuyện gì ở lớp?
-Con bé Vân My đó sao rồi, tinh thần vẫn tốt chứ?
-Đang ăn ông làm ơn đừng nhắc đến con nhỏ đó đi!
-Sao? Làm cậu mắc nghẹn hả?
-Vâng, nghẹn ứ từ cổ cho tới ruột rồi đây.
-Có nước bên cạnh đó.
-Ông…
Ông lão này đúng là ko phải tay vừa mà, thì ông thế nào thằng cháu nó mới
thế.
Thế mà cậu ta cũng uống nước thật.
-Con nhỏ đó ấy à? Tinh thần ko những tốt mà còn sung sức hơn cả trước rất
nhiều. Nhìn qua ko ai nghĩ là trẻ mồ côi tội nghiệp đâu.
-Còn nói, thế cậu ko phải trẻ mồ côi *?
-Ông đừng có nói con thế, mà đúng là con mồ côi thật nhưng con ko có tội
nghiệp.
-Chỉ đáng thương thôi.
-Ông vừa phải thôi nghen, con đang ăn đó. >”<
-Thì cứ ăn, ai cấm đâu.
Lại uống nước.
Cô giúp việc thì ngồi cười.
-Bất lịch sự, đang ăn uống cười cái gì mà cười.
Cậu ta cáu kỉnh gắt.
Một kẻ vô lễ khủng khiếp.
-Con bé đó thật đúng là đáng thương, thông minh giỏi giang như thế mà lại ko
được sống yên ổn.
-Ông nội thương nhỏ như thế thì sao ko nhận nó về mà nuôi.
-Nghe cũng được đấy.
-Sao?
-Ta cũng có ý định đó lâu rồi, nhưng đúng lúc muốn đón con bé về nhà thì ông
bà Hà – ba mẹ nuôi hiện giờ của nó lại nhận nó trước. Giờ có cơ hội rồi đấy
nhỉ?
-Ơ, ông ko định làm thật đấy chứ?
-Thì chính cậu vừa gợi ý còn gì.
-Con nói thế thôi, ông lại tưởng thật thì đúng là con nít.
-Thằng nhóc, ăn xong rồi thì lên phòng mà học đi.
-Ông đã nói thế thì cung kính ko bằng tuân lệnh. Xin phép ông, con lên phòng
chơi game.
-Cái gì?
-Ông ko biết tính con sao? Chỉ vâng lời một nửa thôi.
-Cái thằng láu cá kia, đứng lại mau!!!
Gia đình này thật là vui vẻ.
Một tuần đã trôi qua.
Cuộc sống của Vân My đã tốt hơn rất nhiều, nhưng cùng với đó lại là một nỗi
lo ko hề nhỏ.
Nhà thờ ko thể nuôi dạy cô ấy đến khi trưởng thành hơn được, chi phí mỗi lúc
sẽ một cao hơn và nhà thờ thì làm gì có điều kiện. Còn Bảo Ngọc và một vài em
nhỏ khác nữa cũng cần được giúp đỡ học hành.
Biết là ko hối hận về quyết định liều lĩnh của mình nhưng vẫn cảm thấy có
lỗi.<