vào đúng thời gian kỳ thi
đang tới gần, cho nên cũng ít người trong trường quan tâm. Nhưng anh là
bạn thân của Vĩnh Khanh, anh không những biết tường tận, mà còn được
chứng kiến sự dày vò của ba người đó.
Tính ra trong chuyện này, cả ba người họ đều là những kẻ đáng thương. Người ta vẫn thường nói, những ai yêu nhau đều sẽ được về bên
nhau…Nhưng sao anh lại thấy hiện thực hoàn toàn mâu thuẫn với câu nói
đó.
Đến tột cùng, cuộc sống này chỉ là một tấm màn đánh lừa con người ta bằng những dục vọng, những lấp lánh bề ngoài mà thôi.
Một lúc sau, Đức Trung bỗng quay sang hỏi Kim Ngân:
- Em định thế nào?
- Thế nào ạ? – Kim Ngân hỏi lại.
- Có định gặp Vĩnh Khanh nữa không?
Kim Ngân cúi đầu không định trả lời. Vì chính cô cũng không biết là
mình có nên gặp Vĩnh Khanh nữa hay không. Thực sự vào thời điểm hiện
tại, cô không muốn bản thân xuất hiện trước mặt anh một chút nào. Cứ cho là cô hèn nhát đi, nhưng quả thực là cô rất sợ!
- Em đã xin nghỉ việc ở Ngôi Sao Mai rồi. Hoàng Mai cũng không còn
điên nữa…Có lẽ ngày mai em sẽ chuyển tới sống ở thành phố khác.
- Em định bỏ đi thật sao? Mọi chuyện rõ ràng có khúc mắc mà. Tại sao
lại không nói cho cậu ta biết? Anh tin là Vĩnh Khanh sẽ hiểu được.
Kim Ngân nghe vậy liền cười khổ, trong lòng xót xa như có ai xát muối vào. Sẽ hiểu ư? Vĩnh Khanh sẽ hiểu ư? Thật nực cười! Bởi nếu anh ta
hiểu, thì mười năm trước đã chịu nghe cô giải thích rồi. Nếu anh ta chịu hiểu, thì có lẽ cô đã bớt hận bản thân hơn.
- Mọi chuyện không đơn giản như anh nghĩ đâu – Kim Ngân nói – Nếu ai
đó mất đi một đứa con, mất đi niềm hy vọng lớn nhất trong cuộc đời thì
chính nỗi tuyệt vọng sẽ khiến họ trở lên ích kỷ, đáng thương và lòng
mang đầy thù hận. Hơn nữa, Vĩnh Khanh lại là một con người cao ngạo, vô
tình, anh ta không đời nào tha thứ cho em đâu. Mười năm trước thế, trăm
năm sau cũng sẽ như thế mà thôi.
Đức Trung nói trong tiếng thở dài:
- Cả Vĩnh Khanh và em đều là những con người cố chấp. Ông trời để hai người gặp nhau đúng là một sự sai lầm.
Kim Ngân không trả lời lại, bởi cô không còn gì để nói nữa. Khi con
người ta đã ngầm thừa nhận một điều, họ sẽ không muốn nói ra cho người
khác biết. Đúng, ông trời đã sai lầm…Vì sai ngay từ đầu cho nên ông ta
mới muốn sửa lại tình cuộc! Ông ta muốn anh và cô mãi mãi không thể đến
được với nhau.
Cô đã rất yêu anh!
Nhưng ông trời lại không để anh yêu cô.
Đến tột cùng, cũng chỉ là do cô tự đa tình mà thôi.
Đến nơ
i, Kim Ngân mỉm cười chào Đức Trung rồi bước vào nhà. Cô đã sống ở ngôi
nhà này mười năm, cũng là mười năm cùng nó sống với cơn ác mộng về Vĩnh
Khanh. Có lẽ, tất cả nên chấm hết ở đây thôi. Dù sao thì anh vẫn còn
sống, vẫn còn thở chung một bầu không khí với cô, vẫn còn có thể trở về
bên Hoàng Mai và xây dựng gia đình…Kim Ngân cô còn mong gì hơn? Mọi
chuyện nên kết thúc ở đây thôi.
Nhìn theo dáng người mảnh mai, yếu ớt của Kim Ngân bước vào trong
nhà, Đức Trung không kìm được liền đưa tay lên cửa kính xe và miết khẽ.
Cơ hồ như muốn bắt lấy hình dáng cô.
Mười năm rồi, mười năm không gặp mà cứ ngỡ là cả kiếp người đã đi
qua. Cứ tưởng những tình cảm xưa kia đã nằm lại vùng trời ảm đạm ấy,
Nhưng không, nó vẫn còn đây. Đợi một ngày gặp lại cố nhân liền bung nở
như một bông hoa gặp thời…
Anh im lặng nhìn theo dáng cô, trong đầu chợt hiện lên một bài thơ mà ngày xưa ông nội vẫn hay ngâm:
“Cố nhân ơi hỡi cố nhân
Ngoảnh đi ngoảnh lại bỗng mòn tháng năm
Tóc người đã phủ hoa râm
Tóc ta cũng bạc, đồi mồi cũng chêm
Hoa rơi hoa sầu trước thềm
Duyên này đành lỡ, tình này đành phai.”
Duyên này đành lỡ, tình này đành phai!
Đức Trung nhìn vào khoảng hư không trước mắt. Mới vừa rồi nó còn lưu
hình bóng cô, vậy mà giờ đã thành một mảng tối trống rỗng, cô lạnh.
Anh mỉm cười, tự vấn với lòng:
- Kim Ngân, em đi qua đời anh thật sao?
.
.
.
Sáng hôm sau, cạnh cửa sổ của một căn nhà nhỏ phía nam thành phố. Một
người phụ nữ đẹp bưng tách cà phê đứng ngắm cảnh bình mình. Ánh mắt bà
nhìn về phía xa xa, vô định như không có tiêu điểu. Khuôn mặt đượm một
vẻ ưu tư.
Bình minh khác với hoàng hôn ở chỗ, màu đỏ của nền trời chỉ hồng chứ
không ối! Không gây cho người ta cảm giác man mác buồn. Có một số người
trầm tính thường thích hoàng hôn hơn bình minh. Họ cho rằng, những lúc
như vậy, họ thấy mình bình yên giữa cuộc đời xô bồ này. Bất giác, đôi
môi của người phụ nữ đó khẽ giãn ra thành một nụ cười. Một nụ cười theo
đúng nghĩa.
Có lẽ là vậy, mỗi người mỗi tính, mỗi người một số phận…Dù thích
hoàng hôn hay bình minh thì họ vẫn phải quyết định cho cuộc đời của
mình.
Con trai bà cũng vậy. Mười năm trước, nó đã quyết định bỏ sang Mỹ, mặc kệ cho bà ngăn cản thế nào.
Nó thật đáng thương. Nó giống bà ở điểm sống tình cảm. Vì sống tình
cảm nên
