lủng màng nhĩ.
Tôi nghe thấy nhi nhí tiếng một gã con trai mà chẳng rõ là ai.
Mãi đến tận 3,4 lần tôi mới định dạng được hắn ta đang bảo:
- Em là Minh Trúc phải không?
Tôi hét qua điện thoại:
- Đúng rồi! Ai thế?
Hắn cũng hét:
- Khắc Long đang say mèm ở Lâm Bar đây này! Em mau đến đi!
- Lâm Bar ở cái xó xỉnh nào? – Tôi cắn răng. Hình như chỗ này tôi chưa đến bao giờ thì phải.
- Em gọi taxi, bảo họ tới đó là được. Ai mà chẳng biết cái Bar này!
- Ok! Ok! Em đến ngay.
.
Đứng ngóng taxi mãi mà tôi chẳng thấy chiếc nào lộ diện. Số điện thoại của mấy hãng taxi cũng chẳng lưu trong máy nữa. Đứng một hồi cũng chồn chân, tôi ra ngoài đường lớn dù nó hơi xa một chút, sẽ mỏi chân lắm, nhưng chắc sẽ dễ bắt taxi hơn.
Đi được một đoạn thì mắt tôi bỗng nhíu lại vì đèn ô tô.
“A! Có taxi!”, tôi cười thầm rồi đứng chặn chiếc taxi đó lại.
- Cho tôi tới quán bar Lâm.
- Tránh đường! – Gã tài xế gằn lên.
- Cho tôi tới quán bar Lâm. – Tôi vẫn giùng giằng nhắc lại.
Gã ta doạ nạt:
- Tông chết cô bây giờ!
Á à! Thái độ gì đây nhỉ? Sống dựa vào đồng lương của khách hàng mà dám ăn, dám nói như vậy cơ à? Ơ hơ hơ… liều, liều quá rồi đấy! Chán sống, chán sống quá rồi đấy! “Khách hàng là thượng đế!” – gã ta mù hay sao không đọc được dòng chữ to đùng đùng được gắn trước cửa taxi chứ?!
Mắt tôi trợn tròn, môi lại cong lên, giọng chát chúa như quả chanh lủng lẳng trên cây:
- Có tin tôi gọi về tổng đài công ty taxi của anh không hả?
Gã tài xế không thể tiến tới và hình như cũng chẳng thể lui. Mắt hắn cứ dáo dác hết đằng sau lại qua đằng trước. Cuối cùng như bị dồn vào thế bí, hắn hất hàm ra hiệu tôi lên xe:
- Nhanh!
Tôi thấy hắn như vậy, lại cố tình ra vẻ “cà rỡn”.
- Mẹ kiếp! Điếc đấy à?
Hắn càng hối thúc, tôi lại càng đi chậm, bàn tay miết lấy lớp vỏ xe, cho đến khi nhận ra chiếc xe bẩn vô cùng, tôi mới vội vàng rụt tay lại, phủi phủi rồi bắt đầu lên xe.
Chỉ đợi có thế, hắn phóng xe ù đi như trốn chạy ai đó. Có lẽ chỉ trong tích tắc, người ta chỉ còn thấy làn khói trắng ngun ngút phả ra từ chiếc xe taxi cùi đũi chứ chẳng còn thấy bóng dáng nó đâu nữa.
- Bar Lâm nhá! – Tôi hất mặt, nghinh giọng.
- Ok. – Hắn gật đầu. - Nhưng quý cô vui lòng đợi tôi “tẩu” đã. Bị bắt lại thì quý cô vui lòng cùng tôi về dinh thự mà làm osin đấy! - Giọng hắn ấm và trầm, không giống như Khắc Long, chẳng trầm mà cũng chẳng ấm tẹo nào cả.
Tôi nhún vai. Chẳng rõ hắn đang nói nhảm cái gì không biết. Đại khái thì có thể hiểu là hắn đang chạy trốn. Thế thôi! Hờ.
Mà chẳng hiểu Khắc Long giờ này thế nào nhỉ? – Sau ý nghĩ ấy, tôi đã tự nhận mình là kẻ có trực giác vô cùng nhạy. Bởi ngay sau đó, điện thoại tôi rung lên, màn hình hiện 2 chữ Khắc Long. Hắn đang gọi cho tôi.
Tôi cứ lần lữa mãi, không hiểu tôi có nên nhấc máy hay không. Có lẽ tôi đã hành động khác nếu không nhìn thấy tiệm vàng bạc, đá quý bên đường.
- Alo! Khắc Long đấy à?!
Trong một phút giây nào đó, tôi nghĩ hắn đã quên mất việc hắn phải phóng chiếc xe này đi thật nhanh. Vì… hắn cứ nhìn tôi chằm chằm.
Khẽ nhíu mày, tôi quay trở lại với tiếng ồn ào của quán bar.
- Anh có làm sao không?
Chỉ cần thoáng nghe giọng hắn thôi, là tôi có thể cảm nhận được mùi whisky đang quấn lấy cơ thể hắn.
- Anh… anh cần… cần… em…
- Được rồi. Em đến ngay.
Cúp máy xong, tôi mới quay sang xử tội gã tài xế quái đản.
- Này! Ban nãy… - Tôi đang cao giọng thì bỗng ngưng lại vì nhận ra… gương mặt này quen quá.
Nếu tôi không nhầm thì tôi đã gặp hắn ở đâu đó rồi. Thậm chí là ở một khoảng cách khá gần… vì tôi còn nhớ rõ vết sẹo dài nơi cổ của hắn mà. Đừng vội kết luận rằng tôi để ý hay soi mói này nọ. Chẳng là hắn có gương mặt thư sinh với mái tóc mềm và óng như lụa, ánh mắt dịu dàng, sống mũi cao và đặc biệt là đôi môi mỏng tanh quyến rũ tựa hồ muốn nuốt chửng người đối diện.
Tôi hơi nghiêng đầu, ánh mắt sâu thăm thẳm cứ thế xoáy vào đôi mắt phiêu lãng ấy.
Tôi buông giọng mềm mỏng, mềm tựa mái tóc màu bạch kim của hắn:
- Anh là…
Hắn hếch mặt, đôi môi chuyển động thành những giai điệu gợi cảm:
- Chẳng lẽ… lại không nhận ra tôi?
Tôi vẫn ngắc ngứ:
- Anh là…
Thật sự, tôi nhận ra gương mặt hắn. Nhưng chẳng tài nào nhớ ra đã gặp hắn trong hoàn cảnh nào và hắn đã xuất hiện ra sao. Hay là tôi đã từng quỵt tiền taxi của hắn chăng? Hờ.. hồi đấy tôi túng tiền thật nhưng chẳng bao giờ dám giở trò quỵt tiền cả! Tôi có lòng tự trọng của mình chứ! Với lại trong cái thời kỳ kinh khủng nghèo đói ấy, đến xe bus tôi cũng chẳng dám đụng nữa là taxi.
Chợt, tôi đưa mắt ra kiếng chiếu hậu… Trời đất ơi! Bao nhiêu là chiếc Mercedes đang bám theo chiếc taxi quèn này. Tôi bắt đầu hồ nghi hắn là kẻ xấu, kẻ không bình