ng đi chỉ nói vài câu, ví dụ:
"đi đâu?" nó hỏi hắn
"ANH" hắn trả lời ngắn gọn
"bằng?" nó hỏi
"máy bay" hắn trả lời
5 phút sau:
"đi mấy ngày" nó
"3" hắn
"khi nào về" nó
"thứ năm" hắn
Quãng đường bay khá dài nên nó ngủ thiếp đi mà tựa vào vai hắn. Khẽ giật mình hắn nhìn nó, đưa tay vén mấy cọng tóc loà xoà trên khuôn mặt kia hắn mĩm cười khẽ nói "dùng sự lạnh lùng lấp đầy khoảng trống cô đơn là cách mà tôi đợi em 10 năm qua đó! Có lẽ em đã quên rồi phải không" cứ tưởng chừng là nó đang ngủ nhưng khi hắn nói thì nó lại nghe rõ từng chữ. Không lẽ Khánh là đứa bé năm đó sao?
"Linh Trang" hắn khẽ gọi khi chuyến bay sắp hạ cánh
"ừm ừm" nó dụi mắt rồi ngồi dậy. Máy bay hạ cánh. Đứng ở sân bay nó hít thở bầu không khí trong lành
"BỘP" 1 tên con trai đụng phải nó làm nó mém té may là có hắn đỡ. "THỊCH-THỊCH" trái tim nó nhún nhảy ở bên trong. Vì ai? Vì hắn đỡ hay vì người vừa đụng nó là Hoàng, người nó đã yêu rất sâu đậm 1 năm trước?
"xin lỗi, không sao chứ?" Hoàng hỏi nó khẽ gật đầu rồi nó phủi quần và kéo tay hắn đi. Hoàng đứng tần ngần "chẳng phải đó là Uyên Trân sao?"
"cô sao vậy" hắn hỏi nó
"không" nó lạnh lùng nhếch môi trả lời. 2 người về căn biệt thự ngay biển
Nó tắm rửa rồi ra hóng biển, cảm giác thật bình yên. Từng đợt sóng thay nhau dạt vào bờ tấn công bãi cát. Nó bước trên cát, cảm nhận cái được gọi là sự mềm mịn của cát.
"alô" nó nghe điện thoại
"..."
"ừm" nó tắt máy, cuộc gọi ngắn gọn nhưng cần phải tiếp thu. Đang dạo chơi thì 1 bóng đen cầm gậy định đánh vô đầu nó. Khóe môi kia nhếch lên thành đường cong. Khéo léo cúi người nó dơ chân đạp tên đó 1 phát ngay bụng tặng thêm cú đá 360 mới ghê chứ! Phủi tay đi về
"Uyên Trân" nghe thoáng tên mình nó quay đầu lại là Hoàng
"quen?" nó lạnh lùng
"anh xin lỗi" Hoàng cúi đầu
"khỏi. Không quan tâm" lạnh nhạt trả lời nó quay đầu che đi giọt nước mắt
"anh vẫn còn yêu em rất nhiều"
"vậy hả? Ồh cảm ơn nhưng tôi không có yêu anh nữa. Đi tìm cô nàng hốt gơ của anh đi. Chào" nó quay lưng bước đi trong lặng lẽ, n.mắt lăn dài nặng trĩu bờ mi. Gặp hắn ngay cổng nó ôm chầm lấy hắn khóc và gào thét "tại sao mọi người luôn làm tôi tổn thương? Tôi cũng biết đau mà đâu phải tảng băng đâu. Tại sao chứ? 1 cái li bể có hàn gắn được như lúc đầu không? Làm trái tim tôi tan nát giờ muốn hàn gắn. Hàn làm sao"
"bình tĩnh đi Linh Trang, sẽ không sao đâu có tôi ở đây" hắn vỗ về an ủi nó. Giọng nói này rất quen. Nó cảm thấy rất ấm áp khi nghe giọng nói này. Kí ức ngày xưa dần hình thành trong đầu nó. Nó đang nhớ lại phần nào kí ức, trong đó có hắn người đã luôn an ủi nó khi nó khóc còn hứa rằng sẽ luôn bên nó. Nó cũng đã hứa sẽ chỉ khóc khi có hắn!
"Khánh à, tôi nhớ rồi!" nó nói 1 câu làm tim hắn loạn nhịp
"em nhớ gì?" hắn hỏi
"anh là người trong giấc mơ đó, cũng là người trong kí ức tôi đang tìm kiếm bấy lâu nay!" vẫn ôm chặt hắn nó nói. Thật hạnh phúc khi tìm lại được kí ức đẹp của riêng mình nhưng liệu có dễ dàng như thế lúc người thứ 3 xuất hiện hay không?
Tối nay nó đi cùng hắn tới gặp bạn hắn! Có lẽ sẽ không mấy thoải mái đâu. Diện áo sơmi carô xanh đen cùng quần legging và đôi guốc khoảng 5cm! Mái tóc thắt đuôi cá gọn gàng. Hắn nhìn cũng phải đơ vài giây. 2 đứa rảo bước đi bộ tới Bar... Không ai hé răng nửa lời
"ngồi đây đợi chút" hắn ấn nó xuống ghế rồi đi vô trong. Đám mè nheo chỉ chờ có vậy sấn tới liền. Nó nhíu mày tỏ vẻ bực dọc
"1 là mấy người chết, 2 là vô bệnh viện, 3 là sống không bằng chết" nó là HS chuyên Anh mà không giỏi tiếng Anh mới lạ. Nghe vậy không ai tin cô gái xinh đẹp như nó có khả năng cứ sấn tới. 1 thằng tóc tím gan dạ ngồi ngay bên cạnh bị nó cho 1 bạt tai và đạp 1 phát té ghế văng ra xa. Cả đám thấy thế nên xích ra đề phòng. Đúng lúc hắn tới dắt nó vô trong! Nhạc nhốn nháo làm nó đau đầu, mùi rượu làm nó khó chịu tới muốn nôn ra. Nhưng bất ngờ thay là bạn của hắn có Hoàng. Khóe môi kia nhếch lên nụ cười khinh khỉnh khi thấy người ngồi bên cạnh Hoàng không ai xa lạ chính là Ngọc Ly, kẻ thù sống chung trời nhưng không cùng chung đất của nó. Bất cứ thứ gì của nó Ly cũng muốn có. Và giờ là lúc nó đòi công bằng cho mình
"đây là b