Polly po-cket
Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324433

Bình chọn: 9.00/10/443 lượt.


Duy, Kiara thản nhiên yêu cầu.

_ Đừng, làm ơn!- Duy rên rỉ, gần như van xin.

_ Anh trông chờ khoảnh khắc này mà, Duy!- Hơi thở ấm mốc phả
vào tai cậu- Chính anh đang chấp nhận quá trình nhân bản, vứt bỏ con người cũ yếu
ớt và lưỡng lự, để trở thành 1 người mới, để chúng ta cùng 1 đội. Vậy thì hãy cố
gắng chịu đau đớn. 1 chút thôi. Có sự thay đổi nào mà ko gây ra đau đớn, đúng
ko? Chỉ cần anh nhớ rằng, chúng ta sẽ thuộc về nhau. Em sẽ ở bên anh, luôn là vậy….

_ Sao?- Duy ko rên rỉ nữa.



Thoáng chốc, Duy đã đến gần khu vực Chuồn chuồn xanh. Trái với tưởng
tượng, hiệu kẹo vắng lặng, chẳng có xe cảnh sát hay bóng dáng nhân viên
điều tra. Nó chỉ khác bình thường ở chỗ hôm nay ko bán hàng. Cánh cửa ra vào đóng kín, cài 1 ổ khóa to.

Nắng nhạt. Ko khí mát lạnh. 1 cách thảnh thơi, những con chuồn chuồn chao lượn trên nền trời trong veo.

*

Cho đến trưa ngày thứ 7, vẫn ko có chuyện gì khác thường. Nói với ba mẹ đầu óc vẫn còn rất mệt, Duy nằm im trong giường, tay nắm chặt hộp phấn. Cậu vểnh tai nghe ngóng hết thảy mọi tiếng động, sẵn sang ứng phó. Cứ có
chuống cửa hay chuông đt, tim cậu lại lồng lên. Trưa, quãng tầm tan học, nhiều cuộc đt tìm cậu, nhưng chỉ là mấy đứa bạn trong lớp hỏi thăm tình hình ốm bệnh. Ba hoặc mẹ trả lời máy, chuyển lời nhắn cho Duy. 1 lần,
ba bỗng nhận xét : “Nhiều bạn quan tâm con ghê, nhưng chưa thấy Ghi gọi
đâu nhé!”. Cậu im lặng. Bỗng dưng Duy thấm thía thế nào là bị lãng quên, thế nào là cô độc thật sự. Cô ấy quên mình rồi. Giá mà có thể đánh đổi
tất cả để nhận đc 1 cuộc đt của Ghi, cậu cũng sẵn lòng.

Chiều
tối, ko thể nằm im đc nữa. Duy trở dậy. Cậu xem qua bài vở, rồi mở máy
tính vào net. Website và blog của Kiara cũng cửa hiệu kẹo hoàn toàn biến mất. Duy lướt qua các trang tin tức, run run tìm xem thong tin về các
vụ án mạng. Cũng ko thấy gì cả. Có chuyện gì bất thường ở đây? Sao ko ai quan tâm đến cái chết của cô gái nhỏ xinh đẹp? 1 lần nữa, Duy muốn lảng vảng đến tiệm kẹo. Nhưng, có thể điều này là sự sắp đặt, hòng tạo ra 1
cái bẫy khác? Cậu lẩm bẩm. Tiếng chuông cửa vang lên. Các hồi chuông
liên tục, gấp gáp. Qua cửa sổ, Duy hoảng sợ nhìn xuống cổng.

Cậu ko thể tin vào mắt mình. Người bấm chuông là Ghi. Cô ấy thình lình
ngước lên. Ánh mắt họ chạm vào nhau. Như chưa từng có khoảng cách chen
vào giữa 2 người bạn. Như bao lần trước đây, Duy lại đọc trọn ý nghĩ in
trong đôi mắt thân thuộc.

Ghi đang sợ hãi kêu cứu. Cuối cùng thì cô ấy đã tìm đến cậu.

*

Ba mẹ Duy hoảng hốt khi con trai đang ốm mệt xin vắng nhà trong 1 đêm.
Tuy nhiên, khi nhìn vào gương mặt lo âu và bồn chồn của Ghi, những ngờ
vực xấu tức khắc tan biến. Đầy thấu hiểu, ba mẹ Duy gật đầu khi nghe Ghi nói sơ qua sự việc. Ba Duy nhấc đt, đặt 2 chỗ trên xe tốc hành lên Đà
Lạt. Mẹ chuẩn bị cho cậu chiếc áo ấm và gói bánh khô ăn dọc đường.

Đúng 9h, xe dừng trước cửa nhà. Băng ghế trước cạnh tài xế được dành cho 2
hành khách trẻ. Ông tài xế đồng ý khi lên đến Đà Lạt, sẽ đưa họ đến tận
con đường đi xuống thung lũng, nơi có trại hoa nhà ngoại Hoàng. Ông ta
đưa 1 chai nước cho Ghi, chợt tò mò: “2 đứa có hẹn với ai lên đó chơi
Chủ nhật sao mà đi gấp rút vậy?”. Ghi lắc đầu, giải thích khẽ: “Tụi cháu ko đi chơi đâu chú. 1 người bạn của tụi cháu đau nặng, sắp chết!”. Rồi
cô nín thinh. Từ lúc lên xe, 2 người bạn chẳng nói với nhau câu nào. Duy lặng lẽ nhìn qua ô kính bên ngoài. Xe đã ra khỏi thành phố, phóng nhanh trên xa lộ. Các vệt đèn cắt bóng tối thành những khối vuống bay lơ
lửng. Đêm lạnh. Thế giới như đầy ắp những vật thể cô độc, sượt qua nhau. Hơi nước tụ lại trên kính xe, chảy từng dòng nhỏ. Chốc chốc, người tài
xế lại phải bật cần gạt nước. Cậu ngoảnh sang người đồng hành yên lặng
bên cạnh, ngỡ rằng Ghi đã ngủ. Nhưng cô ấy vẫn thức, 1 vệt nước đọng
dưới quầng mắt tái nhợt. Duy chợt hiểu, bao lâu nay, cô ấy luôn phải
sống chung với nỗi sợ hãi và căng thẳng quá mức chịu đựng. Những giãi
bày hay xin lỗi đều vô nghĩa vào thời điểm này. Nếu cái chết ko cận kề
bên Hoàng, có lẽ Ghi sẽ chẳng nhìn thấy cậu đâu.

Hơn 2 tiếng
trôi qua, xe bắt đầu vào đoạn đường đèo. Những hành khách sau xe đã chìm vào giấc ngủ mỏi mệt. Trong chiếc áo pull mỏng, Ghi co ro vì lạnh. Duy
đưa chiếc áo jacket của mình cho Ghi: ” Mặc vô đi, đừng có lắc đầu!”.
Đúng khi ấy, bên tai cậu lại vẳng lên tiếng rù rì quen thuộc. Quay ngoắt lại, Duy nhìn ra ô cửa kính bên phải. Trong gương chiếu hậu, có vật thể lạ đang hiện rõ dần. 1 cỗ xe kì dị do người kéo, đang bay lướt trên mặt đường nhựa. Duy ngoảnh sang tài xế. Ông ấy vẫn chăm chú những khúc
ngoặt gấp trên đoạn đường đèo, ko tỏ ra nhìn thấy điều gì khác lạ.
“Chuyện gì vậy?”-Ghi giật mình. “Hình như Duy hoa mắt!”- Duy nói, vẫn
liếc qua cửa. Các dấu hiệu bất thường biến mất. Chỉ là bóng đêm sâu hút
của vực thẳm sát bên con đường lượn theo triền núi.



quai hàm và những múi cơ nơi cổ ông tài xế căng lên. rõ ràng, ông ấy
cũng không thể hiểu nổi đầu đuôi chuyện gì đang xảy