ết rằng ở thời điểm này, tôi đang là sinh viên năm thứ nhất đại học, đang thuê một căn phòng diện tích tám mét vuông với một cô bạn cùng lớp. Bằng cách nào đó, một bí ẩn nào đó đã đưa tôi đến tương lai. Mà tôi chắc chắn rằng, vật bí ẩn đó chính là chiếc đồng hồ.
Chà, thật là nhẹ nhõm khi biết tôi sẽ đậu đại học.
Không rõ mình sẽ ở đây trong tình huống này bao lâu, nhưng tôi rất yên tâm tận hưởng những ngày tháng này. Tôi đã mơ về nó khá nhiều, thâm chí đã viết trong nhật ký những tháng ngày tự do và lên dánh sách những điều cần làm khi ngày đó đến. Chẳng hiểu sao, tôi tin chắc mình sẽ trở về mốc thời gia cũ, dù sớm hay muộn, nên chẳng lo lắng gì. Nhưng để cẩn thận, tôi lúc nào cũng cất cái đồng hồ vào ba lô, mang đi khắp nơi.
Những ngày tháng này, mới đầu thật sự rất thú vị. Tôi toàn quyền sử dụng thời gian của mình: đi học, đi chơi, thức khuya, dậy muộn…. mà chẳng có ai quản thúc cả. Tôi cứ sống như thế được vài ngày, nhưng rồi cũng cảm thấy chán, cũng như chán những bữa cơm bụi nguội ngắt. Hai chúng tôi đều lười nên không nấu ăn. Chiếc đồng hồ đem tôi đến những ngày cuối tháng khi mà túi tiền của bọn sinh viên đã cạn, và chúng tôi đã phải ăn mì tôm cho buổi tối, trưa hôm sau cũng thế, tối hôm sau cũng thế. Mùi mì tôm chán ngắt, buồn bã. Tôi tự dưng them bát canh chua nóng hổi có nhiều đậu bắp, cá kho thật keo và nhiều ớt cay cay…do má nấu.
Má gọi điện cho tôi, hỏi han mọi chuyện. Tôi trả lời đầy đủ. Lúc má cúp máy, tôi cứ thấy buồn buồn sao đó. Tôi nhớ má.
Tối đó, trước khi đi ngủ, bạn cùng phòng dặn, “Đặt chuông bây giờ nha, ngày mai bọn mình có tiết học sáng”. Tôi vặn giờ, gạt cái nút nhỏ.
Regggggggggg.
Tôi mở mắt và lại thấy mình ở một nơi lạ lùng nữa. Một căn phòng to hơn, đẹp hơn, sơn màu xanh cốm và trên tường có treo ảnh cưới của ai đó mà tôi không nhìn rõ mặt chú rể. Còn cô dâu, thật kỳ cục, có vẻ là tôi. Một bé gái chạy vào phòng, lay tay tôi, nói với vẻ giận dỗi.
- Máaaaaaaaaaaa, con sắp muộn rồi. Hôm nay là ngày đầu tiên con đi học lớp một đó.
Tôi suýt té khỏi giường vì sốc. Vậy ra ở thời điểm này, tôi đã lập gia đình. Có một chút tò mò, tôi nhìn lên ảnh cưới, đúng cô dâu là tôi rồi. Nhưng còn đường nét người kia không hiểu sao, tôi cố gắng cách mấy cũng không nhìn được, cũng như đứa con gái, cũng như cô bạn cùng phòng thời đại học. Mọi thứ cứ như một cuốn băng bị làm mờ đi một số vật và người một cách cố ý. Tôi lẩm bẩm, “Có vẻ như mình không được phép biết quá nhiều về tương lai”, và vào toilet.
- Máaaaaaaaaaaa, con sắp muộn rồi. Sáng nay anh hai đã đi sớm, ảnh hỏi con có muốn đi chung không, biết vậy con đi với ảnh luôn cho rồi.
Chà, tôi có hai đứa con. Tôi vẫn chưa hết sốc.
Vừa đánh răng, tôi vừa ngắm nhìn mình trong gương. Rõ ràng là tôi béo lên, mắt thâm quầng ệt mỏi, và đã có dấu hiệu tuổi già. Ôi, thế này thì rầu quá. Tôi hỏi vu vơ.
- Ba con đâu?
- Ba đi công tác rồi, má quên à? Máaaaaaaaaa, con sắp muộn rồi.
Sau khi đưa “cocn gái đến trường, tôi đến chỗ làm. Và như đã được cài đặt sẵn, tôi cứ đến trường và chỗ làm như không, mặc dù chẳng có chts ý thức nào về nó, thậm chí cả địa điểm cũng không biết.
Buổi trưa, cô bạn thân nhất hồi cấp ba gọi điện cho tôi. Thật vui khi biết ở tận tuổi này chúng tôi vẫn là bạn. Nó thông báo má nó vừa mất tối qua. Tôi thấy một nỗi mất mát lớn lao. Tôi vẫn nhớ bác vì thường xuyên ghé nhà nó chơi rồi ở lại ăn cơm trưa. Bỗng dưng tôi nghĩ đến má. Tôi đang sống và làm việc ở thành phố, còn má với ba vẫn ở dưới quê.
Buoir chiều, tối ghé đón “con gái”.
- Chúng ta có hay về quê thăm ông bà ngoại không?
- Năm nay không, năm ngoái cũng không, năm trước nữa cũng không. Má nói má quá bận.
Tối đó, tôi gọi về cho má. Những hồi chuông ở bên kia kéo dài khiến tôi thấy bất an. Nhưng má đã bắt máy. Tôi nói chuyện với má một lúc, cố nhắm mắt tưởng tượng ra má như thế nào ở thời điểm tối có hai đứa con. Nhưng tôi chịu, không tưởng tượng được. Trước khi má cúp máy đi ngủ, tôi nói vội.
- Cuối tháng con sẽ về thăm má.
“Con gái” thò đầu vào.
- Má, sáng mai má đặt đồng hồ dậy sớm hơn nha. Co sợ bị muộn học.
Tôi nghe tiếng cậu “con trai” nói vọng vào.
- Để cho má ngủ thêm đi, má phải thức khuya làm việc mà. Sáng mai em có thể đi học bằng xe đạp với anh.
“Con gái” ngẫm nghĩ chừng ba giây, và rồi nó trả lời bẳng cái giọng đó-là-anh-muốn-nha rất bộ tịch, nhưng cũng rất dễ thương.
- Vậy cũng được.
Dù vậy, tối đó tôi vẫn đặt chuông năm giờ ba mươi phút để dậy sớm hơn.
***
Reggggggggg.
Tôi tỉnh lại ở căn phòng khác. Khong phải là căn phòng có poster Yoo Chun, nhưng tôi nhận ra nó gần như ngay lập tức. Con gấu bông to xám nằm ở góc phòng, hình sticker nàng tiên cá, lọ lem… dán trên tường. Đây à căn phòng ngủ của tôi trước khi nhà tôi sửa lại. Chiếc đông hồ đã đưa tôi trwor lại tuổi thơ của mình. Nhìn vào sá