ta mỉm cười.
-Vâng, anh Long.
-Em đang học gia phả à ?
-Dạ, mới được một phần ba thôi. - Tôi gãi gãi đầu.
-Em thật thông minh. Thằng nhóc đó có hành hạ em không ?
-À, chỉ tại em không thuộc bài, bắt buộc phải nhận lãnh.
-Hừ. Thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào cả. À, anh có chút quà muốn tặng em.
-Anh khách sáo quá, quà cáp làm gì.
Anh Long đưa ra một cành hồng đỏ thắm, mỉm cười.
-Em còn đẹp hơn cả hoa.
Tôi rợn cả người (xin lỗi, tôi ghét sến lắm), nhưng cũng gượng cười đón lấy bông hoa.
-Cảm ơn.
-Tạm biệt. - Anh khẽ nâng bàn tay tôi lên, hôn nhẹ lên nó.
Tôi sững sờ, cái nhà này toàn người kỳ cục, đúng là quý tộc. Tôi thở dài. Bông hoa này đẹp quá, màu rực rỡ, có chi chít gai. Cái này là hoa thật à ? Thật là phí của.
-Tên đó tới đây làm gì ? - Thằng nhóc đột ngột xuất hiện làm tôi giật cả mình.
-Hỏi thăm. - Tôi thẫn thờ lật mấy trang gia phả học tiếp.
-Đã tặng hoa mà còn xưng anh em ngọt xớt.
-Sai à ?
Tự nhiên nó hét lên :
-Sai chứ còn gì nữa ! Cô là dâu dòng trưởng mà kêu dòng thứ bằng anh thì còn ra thể thống gì.
-Nhưng tôi tại tôi thấy anh Long lớn tuổi hơn, xưng em sao đặng. Ngượng miệng.
-Lại còn anh Long nữa hả ? Ngượng miệng gì cũng phải xưng chị em cho tôi. Đừng cho tôi mang tiếng vợ ngoại tình. - Nó nói chuyện như một ông cụ non.
-Được rồi được rồi. Tôi sẽ đổi cách xưng hô với Long - Thấy nó lườm tôi liền sửa lại. - với nó.
-Biết điều đó.
-Ủa, mà sao cậu lại tới đây ? Chưa tới giờ trả bài mà. - Tôi ngó đồng hồ.
-Nè.
Nó đặt lên bàn một cốc đá chanh còn tỏa hơi lạnh.
-Uống đi ! Tôi biết cô trả bài chắc là khát lắm.
-Cậu... - Tôi mỉm cười, đón lấy ly nước, uống cạn một hơi. - Thật sảng khoái ! Cám ơn.
-Tiếp tục học. - Nó lấy đâu ra cây roi nhịp nhịp trên đầu tôi.
-Vâng.
Lạ thật ! Dù bây giờ có sợ nhưng đầu óc bây giờ rỗng rang, nhét cả kho sách vào đầu cũng không sao. Có lẽ cốc nước chanh là đĩa quét vi rút hiệu quả nhất trên thế giới (hay do người mời tôi uống nước nhỉ). Lần này thì trả bài rất dễ dàng.
*Chú thích : Hôm qua nó bảo giờ tôi làm vợ nó phải đổi cách xưng hô : không cần gọi là anh em nhưng cấm gọi nó là nhóc xưng chị.
-Dương Nhật Vi là ai ?
-Con gái Dương Khắc Trung và Phạm Hồng Hạnh thuộc chi thứ năm dòng thứ sáu.
-Dương Dũng ?
-Con trai thứ năm của Dương Phong thuộc chi thứ ba dòng thứ tám.
-Giỏi, thuộc bài rồi đấy ! - Nó xoa đầu tôi.
-Tuyệt ! - Tôi vươn vai. - Còn bài nữa không hả thầy ?
-Ham học nhỉ ? Hôm nay học chừng này nhé !
Nó mỉm cười, chỉ vào cái kệ sách rộng hai mét, cao mười mét, dài bảy mét sau lưng tôi. Trên đó chất đầy sách, quyển nào quyển nấy dày cộm.
-Chừng này ? - Tôi hét lên. - Vừa phải thôi nhé ! Cái đầu của tôi chỉ số IQ có hạn mà.
-Có sao đâu. IQ của tôi hơn cô có 50 thôi nhưng cũng học hết chỗ đó trong vòng một.
-Một giờ ? - Tôi không tin thằng nhóc này có khả năng đó.
Nó cười hì hì.
-Một tuần.
Đùa quá đáng, tôi điên lên được.
-Cái ...
Nó vội vàng cười trừ.
-Đùa thôi mà. Xin lỗi vợ nhé !
Thằng nhóc đó đáng lý ra đã mềm xương vì dám châm ngòi nổ cơn giận của tôi bằng câu nói đáng ghét đó nhưng nhờ khuôn mặt thiên thần, thật sự muốn làm lành khiến tôi nguôi giận.
Thật là, thằng nhóc này cũng không phải là một đứa khó ưa nếu không một lần trò chuyện với nó. Da nó trắng, trắng chưa từng thấy. Tóc thì đen tuyền, cắt ngắn, để rìa trông vô cùng hiền lành. Mũi thằng. Môi đỏ chỉ thua son một tí. Đặc biệt là đôi mắt nâu, long lanh long lanh, rất có thần. Nó mà cỡ tuổi tôi thì có lẽ tôi sẽ... tôi sẽ... Quái quỷ gì thế này ? Mau dẹp những cái suy nghĩ đáng ghét này lại đi.
Tôi hậm hực ngồi xuống ghế.
-Thật là... ăn nói kiểu đó không có người nói bị bệnh còi mới lạ.
-Đúng là Gia Cát Lượng.
-Ủa, có rồi hả ? - Tôi chỉ nói phông lông thôi mà, đâu có biết.
-Ừ.
-Ai vậy ? - Tôi bắt đầu tò mò chuyện này.
-Cô chứ ai. Hôm qua mới hỏi tôi bị bệnh còi đó. - Nó trườn lên véo má tôi.
-Ê. - Tôi đẩy ghế ra, rượt nó chạy.
Xem ra nó cũng là một cao thủ đấy. Liên tiếp đạt giải điền kinh như tôi mà cũng phải mệt nhọc khi tóm được nó. Nó cứ nhảy lên nhảy xuống, luồn ngang lách dọc, lúc cua phải lúc bẻ trái như thỏ trốn sói làm tôi hoa cả mắt. Nhờ nó bị vấp ngã tôi mới nhanh tay tóm được.
Xách nó lên như một con ếch, tôi cười đắc thắng.
-Còn chạy nữa không ?
-Ui da ! - Nó rên rỉ.
-Sao thế ? - Tôi hốt hoảng đặt nó xuống.
-Cái chân... - Nó ôm lấy chân.
-Trặc hả ? - Tôi xem chân nó. - Xin lỗi. Để tôi cõng cậu tới chỗ phu nhân.
Tôi đưa lưng ra cho nó leo lên.
-Nào !
Nó lẳng lặng đưa tay