p khóc rồi này
Trông thấy Thanh Thanh có biểu hiện lạ, Hoàng Thiên nắm tay kéo nhỏ vào trong lòng mình rồi ân cần hỏi han
_Em có sao không
_Em...
Thanh Thanh xô Hoàng Thiên ra rồi đấm vào lồng ngực cậu mấy phát
_Xấu xa, đáng ghét. Anh làm ướt hết cả người em
Nhìn thái độ kì lạ của nhỏ, Hoàng Thiên không thể nào nhịn được cười. Thanh Thanh dễ thương đến thế kia mà
_Ừ, xin lỗi xin lỗi nhé
Hoàng Thiên vừa xin lỗi, vừa cười lại vừa bẹo má Thanh Thanh khiến cho má của nhỏ sưng đỏ lên trông yêu vô cùng. Cho đến khi cậu buông tay ra, lùi về sau một bước thì Thanh Thanh lại tiến thêm một bước để trã đũa cái bẹo
má ấy. Nhưng ai mà ngờ cô tiểu thư này lại hậu đậu tới mức mới bước có
một bước mà lại trượt chân ngã, còn lôi Hoàng Thiên làm tấm đệm rồi ngã
lên đấy nữa cơ chứ
Ở đây không có cảnh
môi chạm môi mà chỉ đơn thuần là trạng thái tai Thanh Thanh áp vào lồng
ngực của cậu. Tiếng tim đập tuy không quá rộn ràng nhưng đủ để nhỏ có
thể nghe thật rõ. Thanh Thanh ngước lên nhìn Hoàng Thiên thì lại thấy
Hoàng Thiên nhìn mình, trên gương mặt lại có chút... Nhỏ bò nhẹ nhàng ra trước một chút cho mặt mình đối mặt với mặt Hoàng Thiên ở phía dưới.
Nhìn hành động có chút kì lạ kia, Hoàng Thiên cũng không khỏi thắc mắc
và kèm theo một chút mong chờ. Thanh Thanh ngờ nghệch nhìn Hoàng Thiên
vài giây, sau đó lại cúi người xuống
Khoảng cách hai gương mặt càng lúc càng gần hơn
Hoàng Thiên nhìn chằm vào đôi môi anh đào kia, trông chờ một nụ hôn ngọt ngào
Nhưng thật tiếc...
_Hình như gương mặt anh có cát này, để em lau cho
Nhìn hành động ngây thơ vô tội của Thanh Thanh, Hoàng Thiên khẽ thở dài
_Em thật là...
_Em thế nào ???
_Thôi, chúng ta chuẩn bị về nhà đi
"Thanh Thanh ngốc? Không, Hoàng Thiên còn ngốc hơn"
19:00 - Cả hai về tới nhà
Hoàng Thiên và Thanh Thanh vừa về tới nhà là đơ hết cả người khi
trông thấy Tiểu Anh nằm dài ra trên ghế sofa xem tivi, trên người còn
đắp một lớp chăn dày còn Thiên Ân thì ngồi ghế kế bên để trông chừng cô. Nhìn thấy khung cảnh có chút kì lạ, Hoàng Thiên không thể không lên
tiếng
_Hai người làm sao vậy
_Haizzz..., chị mày bị cảm rồi
_... Cái gì cơ ??? Chị !!!
Hoàng Thiên lập tức phóng đến bên cạnh khám xét từ đầu đến chân xem thử cô còn bị cái gì nữa không, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm
_Hoàng Thiên... Oa...oa...
Khi cậu vừa về thì Tiểu Anh lập tức nhõng nhẽo ngay. Hoàng Thiên phải ngồi
đấy vỗ về, xoa xoa cái lưng bé nhỏ của cô trong khi miệng không ngừng
mắng yêu
_Cơ thể đã dễ dàng nhiễm bệnh rồi mà chị lại không chịu cẩn thận gì hết. Chị phải để em bận tâm tới bao giờ cơ chứ
_Chị... Sao em mắng chị cơ chứ. Oa...oa...
_Haizzz... Xin lỗi, xin lỗi... - Hoàng Thiên tiếp tục vỗ nhẹ vào lưng cô - Để em
bế chị lên phòng, ngồi ở đây cảm nặng hơn thì sao
Vừa dứt lời xong, Hoàng Thiên ngay lập tức cúi người bế cô lên, mà Tiểu Anh cũng rất ngoan ngoãn vòng tay qua cổ của cậu. Không những thế, cô còn
dụi dụi đầu mình vào trong lồng ngực của Hoàng Thiên, hành động đương
nhiên cũng đầy ám muội rồi
Tuy sau việc
ngắm hoàng hôn cùng Thanh Thanh, Hoàng Thiên cũng đã có một chút tình
cảm với nhỏ. Nhưng cho dù có tình cảm với nhỏ đi chăng nữa thì
cũng chẳng làm mất đi những hành động đầy ám muội của chị em nhà này đâu. Cử chỉ ấy vẫn cứ tiếp tục đầy thân mật vì nó
vốn dĩ đã trở thành bản năng của họ rồi. Bản năng biến
thái...
Thiên Ân nhìn Tiểu Anh không rời mắt, cho đến khi cô bắt đầu khuất dạng thì lại lắc đầu mà mĩm cười. Anh say đắm nhìn Tiểu Anh, Thanh Thanh lại chăm chú nhìn biểu hiện của anh. Đương nhiên ai cũng thấy có một điều khác thường...
Lúc này Thiên Ân mới chuyển ánh nhìn sang Thanh Thanh và ngỡ ngàng với những thay đổi của nhỏ
_Em mới thay đổi kiểu tóc đó à
_Vâng - Thanh Thanh cúi đầu e lệ
_Dễ thương lắm
Thiên Ân mĩm cười rồi bước đi trở về phòng mình, bỏ lại Thanh Thanh đứng đấy
một mình và mĩm cười hạnh phúc. Bởi vì anh đã khen nhỏ mà (nhưng mà
Thiên Ân khen xong rồi về phòng chứ đâu còn để tâm tới Thanh Thanh nữa
đâu)
Tối đó có nhiều người suy nghĩ tới quên ngủ
"Cái tên Thiên Ân xấu xa, đáng ghét, khốn kiếp. Vì hắn mà mình cứ nhắm mắt
là suy nghĩ tới cái nụ hôn chết tiệc kia. Nụ hôn đó, nó... nó... Ax...
Mình có chút... Nhưng mà còn Thanh Thanh, con bé thích Thiên Ân mà, mình đây không thể có tình cảm với tên khó ưa này. Xua xua... Thiên Ân xấu
xa tan biến đi"
" Cô bé Thanh Thanh trước giờ đã rất ngu ngơ rồi, bây giờ lại còn dễ thương từ ngoại hình lẫn
hành động. Tim mình hình như đã có chút lệch nhịp rồi. Nhưng mà người cô ấy chú ý vốn không phải là mình rồi, việc mình cần làm không phải yêu
đương mà là tác hợp. Đúng, mình phải tác hợp cho họ"
"Cuối cùng thì Thiên Ân đã chịu chú ý đến mình.