hắn hài lòng. Đương nhiên là hắn
không thể vui lâu vì sự quan tâm của Lâm dành cho nó. Cứ hễ nó và hắn
đang vui vẻ thì Lâm lại chen vào làm hắn cụt hứng. Nhưng không sao, chỉ
cần nó vui, với hắn vậy là đủ rồi!
Buổi đi chơi kết thúc nhanh
chóng, trên đường về, nó cứ nói mãi, nó nói nhiều như là kiếp trước nó
bị câm vậy, hắn và Lâm nghe nó nói mà đầu óc quay mòng mòng, nhưng điều
đó chúng tỏ nó đang vui, nên hai người con trai kia cũng mỉm cười theo
nó.
Một tuần trôi qua nhanh chóng. Trường nó trở lại hoạt động bình thường.
#Lớp nó#
Nó ngán ngẩm nhìn chung quanh, mấy học sinh lớp nó đều gục hết rồi! Sau kì đi chơi thoải mái, trường nó lao vào học như điên, học để bù lại bài cho một tuần nghỉ ngơi. Trừ nó và một vài đứa có sức chịu đựng giỏi thì tất cả đều bị hạ gục vỉ đống bài tập nhiều không đếm nổi. Đứa nào cũng
thức khuya làm bài, kết quả là mắt tụi nó y như con panda.Trên bục, cô
giáo vẫn giảng bài triền miên, không để ý chỉ còn vài đứa cố gắng chống
cự, còn lại thì ngủ hết. Nó nghe mà cứ như không nghe, chữ vào tai này
sang tai kia biến mất, chán nản vô cùng.
Điện thoại nó sáng
đèn: " Chiều nay em rảnh không? " - Tin nhắn của hắn. " Có " - Nó trả
lời, " Vậy chiều nay đi với anh một chút " - Hắn nhắn. " Được " - Nó gửi tin, rồi tắt máy.
Nhận được tin nhắn của nó, hắn mỉm cười,
đứng lên, rời khỏi lớp. Hắn lên chiếc BMW mui trần nổi bật giữa bãi xe,
rồ ga và phóng đi về phía căn biệt thự sang trọng. Dừng xe, hắn vào nhà, lên phòng, mở tủ, lấy ra một cái hộp màu tím nhạt, mở nắp hộp, hắn lấy
trong đó ra một vật, vật đó lung linh dưới ánh nắng, vật đó đẹp đến ngạc nhiên, vì sao ư? Vì vật đó được điểm tô bởi tình yêu của hắn dành cho
nó. Phải, hắn yêu nó. Hắn giận mình vì đã nhận ra điều này quá trễ, đáng lẽ hắn phải biết sớm hơn, hắn phải biết hắn yêu nó, yêu rất nhiều. Hắn
rời nhà, lên xe và phóng đi.
Xe hắn dừng lại trước một nghĩa
trang, xuống xe, lấy ra một bó hoa rực rỡ, hắn bước đến gần một ngôi mộ
được xây bằng đá cẩm thạch, đó là ngôi mộ sang nhất, đẹp nhất ở đây, hắn đã xây nó, đó là mộ mẹ hắn. Đặt bó hoa xuống, hắn nhìn vào khung ảnh,
đã hơn 4 năm rồi, hơn 4 năm mẹ hắn nằm đây, hơn 4 năm hắn độc bước trên
con đường của mình, hơn 4 năm hắn sống trong hận thù, hơn 4 năm lẻ loi
và chỉ đơn độc một mình.
- Mẹ ơi! Có lẽ hơn 4 năm qua mẹ đã
rất buồn đúng không? Mẹ buồn khi thấy con trai mẹ như thế đúng không? -
Giọng hắn nghẹn lại. - Nhưng mẹ yên tâm đi, từ bây giờ, con trai mẹ sẽ
không vậy nữa đâu, con mẹ sẽ tìm cho mình một nềm vui, một niềm hạnh
phúc, và đó là cô ấy. Mẹ biết không? Cô ấy đã làm khác con trai mẹ ngay
lần đầu gặp mặt đấy! - Hắn cười nhưng nước mắt đã bắt đầu rơi. - Mẹ này! Mẹ từng nói với con, mỗi chàng trai có một thiên thần mang tình yêu đến cho họ, vậy cô ấy là thiên thần mang tình yêu đến sưởi ấm trái tim con
phải không mẹ? Con làm điều này là đúng chứ? Mẹ sẽ ủng hộ con trai mẹ
chứ? - Hắn đưa vật đó lên trước mặt. Hắn nhìn thấy mẹ như mỉm cười đồng
ý, vậy là hắn đúng, hắn sẽ làm điều hắn cần làm, hắn cần giữ thiên thần
của mình lại, nếu không sẽ bay đi mất.
- Mẹ yên tâm nhé! Một
ngày không xa, con sẽ đưa tình yêu của con đến gặp mẹ, mẹ phải chúc phúc cho con đấy! - Hắn gạt nước mắt, mỉm cười, nụ cười thật sự.
Hắn cất vật đó vào túi áo, trở ra xe và phóng đi theo gió. Dừng xe trước trường, hắn chờ nó.
Một tiếng sau, cổng trường mở, Hình dáng nhỏ nhắn của nó xuất hiện, vui vẻ ra khỏi trường, ngó quanh, nó thấy hắn, vội vàng chạy lại:
- Chờ lâu chưa?
- Không lâu! - Hắn cười, với hắn, chờ nó cả đời cũng không lâu. - Đi nhé!
Nó gật đầu rồi lên xe, hắn rồ ga, chiếc xe lao đi. Đi chừng 30 phút,
hắn dừng lại, xuống xe, nắm tay nó, kéo nó đi. Không kịp nói gì nó đã mở to mắt vì ngạc nhiên. Trước mắt nó, một cánh đồng hoa lavender màu tím
tuyệt đẹp hiện lên, loài hoa nó thích rực rỡ và đẹp lạ kì dưới ánh nắng
hoàng hôn, hương thơm dìu dịu tỏa ra từ mỗi cành hoa làm nó dễ chịu.
- Đẹp quá! - Nó mỉm cười thích thú.
- Nếu em thích, em có thể xuống đó chơi. - Hắn dịu dàng.
- Thật không? - Nó quay sang hắn và nhảy cẫng lên khi nhận được cái gật đầu của hắn.
Nó chạy xuống đồng hoa, những bông hoa nở rộ xinh đẹp, tỏa hương thơm
theo mỗi bước nó đi, như đang nâng niu một công chúa. Nó cười, cúi người xuống ngửi hương thơm nhẹ nhàng tỏa ra từ những đóa hoa lavender. Hắn
nhìn nó mỉm cười, hắn không sai mà còn rất đúng, nó đúng là thiên thần
của hắn, đến lúc bắt thiên thần rồi.
Hắn chạy lại gần, nắm lấy
bàn tay bé nhỏ của nó, kéo nó chạy đi, nó chạy theo hắn và rồi dừng lại, nó ngạc nhiên mở to mắt, giữa đồng hoa, những đóa lavender được trồng
theo từng đường tạo thành dòng chữ " I LOVE YOU ". Dòng chữ mang màu
tím, màu lãng mạn, dịu dàng nhưng mãnh liệt, chúng giống như tình yêu
hắn dành cho nó. Hắn đã tự mình trồng những bông hoa này, chúng lớn lên
từng ngày dưới sự chăm sóc của hắn, giống như tình yêu của hắn dành cho
nó, ngày càng nhiề