đâu. Vừa lủa rủa, tôi vừa đảo quanh một vòng để tìm hai người kia. May, lát cũng thấy. Hoá ra tên cool boy “hẹn hò” với cô chị Trân Châu ở dưới đền thần. Dám làm trò bậy bạ coi chừng thần cho sét đánh giờ. Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần và thấy chị Trân Châu đó đưa cho Chan Chan một con gấu bông.
“Tặng em đây. Quà mua từ Anh.”
“Cám ơn chị. Nhưng hôm nay đâu phải sinh nhật em.”
“Cần sinh nhật mới tặng à? Món quà kỷ niệm thôi mà...”
Vừa cười cô chị Trân Châu vừa xoa đầu Chan Chan kiểu ân cần. Đúng là nhức mắt thật chứ.
“Min Min!”
Chan Chan thấy tôi và cất giọng gọi to. Dù không muốn nhưng tôi cũng phải đến chỗ họ.
“Đằng ấy có mặt đúng lúc ghê, chị Trân Châu sắp về.”
Ồ, về lẹ đi! Tôi mừng thầm nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình thường và nói: “Thế à?”
“Đằng ấy nói chuyện với chị Trân Châu, để đằng này lấy martin chở chị ấy ra bến xe buýt.”
“Chị với Min Min cũng không có gì nói với nhau nhiều. Để chị đi cùng em vào nhà chào mọi người trước khi về.”
Ừ, vậy là đúng đó! Tôi đây cũng chả thích nói chuyện với người chuyên mặc váy như chị. Lúc Chan Chan xoay lưng đi lên trước thì chị Trân Châu tự nhiên nhìn qua tôi, mỉm cười:
“Chị đã nghe Chan Chan kể về chuyện giữa em với cậu ấy. Đúng là một sự cố không hay.”
Tôi im lặng không đáp. Chị ta muốn gì khi nói về điều đó với chất giọng mỉa mai như vậy?
“Nhưng mà, liệu thế này có nên không?”
“Ý chị là gì?” – Tôi cau mày.
Chị Trân Châu cười một cách kỳ lạ rồi rời đi, bỏ mặc câu hỏi của tôi. Thái độ thản nhiên không quan tâm đến biểu hiện của người khác từ chị ta lần nữa khiến tôi nóng máu. Mấy đứa “hót” girl hay xem thường những ai xung quanh chúng à? Xinh đẹp mà óc bùn… Sau đó thì cô chị Trân Châu được Chan Chan chở ra tận bến xe buýt. Còn tôi, kết thúc ngày nghỉ tồi tệ.
Đã bực mình vụ cái cô Trân Châu hôm qua đến nhà chơi rồi mà sáng nay mới đầu tuần con Thuý Nga lại bô bô ba ba gọi tên tôi ầm ĩ từ cuối chân cầu thang lên tận trên lầu phòng học.
“Min Min! Min Min! Min Min!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Lý nào tôi phải cho đứa bạn thân duy nhất của mình đi trồng răng giả chỉ vì không kiềm được cơn nóng giận mà lỡ tát nó méo hàm? Tôi dừng lại. Phía xa, Thuý Nga chạy rầm rầm trên những bậc cầu thang rồi lao đến đứng thở hổn hển trước mặt tôi. Mồ hôi ra ướt áo.
“Sao… sao tớ gọi mà bồ hổng chịu ngừng bước chờ vậy?”
“Lòng đang bực bội, tớ không muốn nghe cậu xả linh tinh. Có chuyện gì nói lẹ.”
“Chuyện này không có linh tinh đâu. Bồ còn nhớ Tường Vi, con thầy Tuấn? Sáng nay vô trường tớ nghe mấy đứa nữ sinh khối 10 bàn tán rằng cô bé ấy có thai!”
“Bình thường, có vậy thôi cũng ầm ĩ.”
Tôi toan quay lưng bỏ đi thì hình như lúc đó não mới “thông” nên liền xoay lại hét lên:
“Cái gì??? Tường Vi, con thầy Tuấn, mang thai? Cái cô bé y như búp bê ấy hả?”
“Ừ, chứ còn ai vô đây. Cái này không phải tin vịt đâu vì chúng nó còn chuyền tay nhau giấy kết quả kiểm tra mang thai photo của con bé Tường Vi nữa. Thai hơn ba tháng đó!”
Tôi đảo mắt. Mới 16 tuổi mà mang thai hơn ba tháng rồi ư? Tin này đúng là rất động trời.
“Vậy giờ cô bé Tường Vi đó thế nào? Còn đến trường chứ? Ông Tuấn có nói gì không?”
“Cô bé Tường Vi vẫn đến trường, hình như sáng nay mới rộn lên tin này mà. Chẳng biết vì sao lại để bị lộ tờ kết quả. Còn ông Tuấn nói gì hay không có trời mới biết.”
Suy nghĩ hồi lâu tôi đề nghị với Thuý Nga qua dãy phòng học khối 10 xem cô bé Tường Vi kia giờ đang ra sao. Nó tán đồng ngay. Gì chứ, mấy vụ giật gân kiểu này ai mà không tò mò. Vẫn đứng ở vị trí cũ, tôi và Thuý Nga rướn người lên cao để nhìn qua đám lớp 10C6 đang xếp hàng trước cửa phòng học. Không quá khó để tìm thấy Tường Vi vì cô bé đứng một mình ở cuối hàng, cách khá xa những bạn nữ sinh khác. Trông nó tội tội vì dáng vẻ khép nép, đầu cúi thấp không dám ngẩng lên như sợ bắt gặp ánh mắt dòm ngó từ bạn bè. Quan sát một hồi, con Thuý Nga liền lắc đầu tặc lưỡi:
“Tội nghiệp ghê! Mấy đứa bạn cứ chỉ trỏ về phía Tường Vi xì xầm bàn tán.”
“Ừ. Chẳng biết nhà trường sẽ giải quyết chuyện này ra sao. Còn ông thấy Tuấn nữa.”
“Theo tớ nghĩ chắc Tường Vi phải nghỉ học thôi. Chuyện mang thai bị lộ rồi thì khó lắm. Bạn bè thầy cô nhòm ngó, dị nghị, bàn ra bàn vô chịu sao nổi. Chưa kể, ông thầy Tuấn sĩ diện nữa. Ổng không để con gái mang thai đi học đâu. Mà, chẳng rõ cha đứa bé là ai.”
Nghe Thuý Nga buột miệng nói vậy thì tôi chợt nhớ đến cái lần tình cờ thấy Chí Hùng và Tường Vi cùng vào nhà nghỉ. Đừng bảo rằng, tên chí khùng đó là chủ nhân cái thai nha trời... Việc Tường Vi mang thai hơn ba tháng cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt buổi học. Chính vì vậy khi chuông báo giờ giải lao vừa vang lên là tôi liền rời khỏi lớp chạy đi tìm Chí Hùng. Từ xa thoáng thấy Chí Hùng đi với vẻ suy tư thì nhanh chóng tôi bước lại gần rồi kéo cậu ta vào một góc hành lang vắng v
