ng nhịn được gõ nhẹ vào mũi cô.
- Nhưng không có nghĩa là tôi bỏ cuộc đâu.
- Này, câu trước và câu sau của anh chẳng tương đồng cái quái gì cả.
- Nếu như em bỏ cuộc với cậu ta, nếu như cậu ta và em không đến với nhau, tôi nhất định sẽ đem em lôi về nhà.
- Anh sẽ không có cơ hội đó đâu.
Giọng nói ấy, giọng nói trầm ấm ấy làm trái tim Nại Nam Hy nóng lên, cô lại cảm thấy chột dạ.
Cô quay đầu lại. Là anh.
Nam Tư Thiên tiến từng bước về phía góc khuất.
Những tia sáng lấp loè mờ ảo rơi trên mái tóc ngắn của anh, đôi mắt anh tối lại, khuôn mặt chìm trong thứ bóng tối ảm đạm, từng góc cạnh toát lên một vẻ lạnh lẽo bức người.
Anh mặc một chiếc áo phông màu trắng, hai tay anh bỏ trong túi quần âu tối màu, nổi bật giữa đám người.
- Nam Tư Thiên, anh làm gì ở đây?
Nại Nam Hy kinh ngạc mở miệng. Trái tim cô sớm đã đập loạn lên trong lồng ngực rồi. Như thế nào… người ấy, anh lại đi tìm cô sao? Cô không biết đó là cảm giác gì nữa, có phải là hạnh phúc không? Hơi rượu bốc lên làm cô hơi quay cuồng, nhất thời không xác định được phương hướng. Nhìn gương mặt phức tạp của anh khiến cô rối bời.
Nam Tư Thiên bỏ mặc ánh nhìn kinh ngạc của Nại Nam Hy, chung thuỷ dán ánh mắt lạnh lẽo của mình lên người Bạch Du Ân. Lại là người đàn ông này.
- Nại Nam Hy, chúng ta về.
Nam Tư Thiên kéo Nại Nam Hy đứng dậy. Giọng nói của anh dứt khoát tỏ thái độ như ra lệnh, đôi tay thon dài mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô.
- A, đau. Tôi không về.
Nại Nam Hy nhăn nhó, một tay bị anh nắm đau đến phát khóc, tay còn lại cố sức bám chặt vào cái ghế salon gần bên.
- Hôm nay em muốn bướng bỉnh tôi cũng không cho em cơ hội đâu.
Nói rồi anh thô bạo gỡ tay cô ra, kéo đi. Nại Nam Hy cắn môi dưới, hướng ánh mắt cầu cứu về phía Bạch Du Ân.
Cô thực sự không muốn về. Hôm nay cô muốn uống rượu, muốn uống say để quên hết đi, nếu có thể, cô muốn quên luôn cả Nam Tư Thiên, muốn quên rằng tình yêu của cô đã sớm trao cho anh rồi.
Bạch Du Ân dường như không có ý định giúp cô, anh ta vẫn ngồi đó, hướng đôi mắt bình thản như đang xem kịch hay. Nước mắt Nại Nam Hy muốn trào ra, răng càng cắn chặt vào môi hơn, tưởng như muốn nghiền nát cánh hoa mỏng manh đó.
Nhìn hai cái bóng rời đi, Bạch Du Ân ngả người ra sau, toàn thân mệt mỏi tựa như bất lực.
Anh lựa chọn phải buông tay cô, đây là cái giá. Anh không giúp cô bởi vì anh nghĩ rằng, nếu như người đàn ông kia thực sự yêu cô, họ sẽ hạnh phúc, và đối với anh, còn điều gì quan trọng hơn hạnh phúc của Nại Nam Hy. Nhưng nếu như giữa họ không thành, cũng coi như là dạy cho cô một bài học, về sau sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh.
Trước đây, bởi vì hy vọng vào một ngày Nại Nam Hy sẽ yêu mình nên Bạch Du Ân mới ngoan cố làm mọi cách, không từ thủ đoạn. Nhưng năm năm qua, mỗi lần anh hy vọng là một lần thất vọng. Thất vọng nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt chất thành tuyệt vọng. Và hôm nay, khi nhìn thấy cô vì yêu người khác mà mỉm cười bất lực với anh, trái tim anh thật sự đã đổ vỡ. Mọi hy vọng thích tụ trong năm năm bốc chốc bay hơi.
Bạch Du Ân ơi là Bạch Du Ân, mày lại thất bại dưới tay cô bé đó.
Trái tim khao khát điều nó muốn, nhưng đôi khi phải dùng đến lí trí để lựa chọn điều đúng đắn, những điều tốt đẹp cho người mình quan tâm.
Mùa đông năm nay, vừa lạnh vừa trống trải. Không phải chỉ có Nại Nam Hy cảm thấy, Bạch Du Ân cũng nhận ra, rượu hôm nay rất nồng.
---------------------------------------------
Nam Tư Thiên hôm nay như biến thành một người khác vậy, chính anh cũng không ngờ được.
Lúc nhìn thấy cô ăn mặc như vậy rời đi, tức giận trong lòng anh đã dâng lên như dung nham núi lửa rồi. Ban đầu còn hạ quyết tâm mặc kệ cô, về sau không hiểu như thế nào, anh ngồi vẽ mấy bản thiết kế mà không tập trung nổi. Cứ tưởng tượng đến cảnh có biết bao ánh mắt dã thú tràn đầy hoóc-môn giống đực nhìn cô, anh lại rất tức giận. Kết cục vẫn là lao ra khỏi nhà đến Đạo Dương tìm cô.
Nhìn cô ngồi bên cạnh người đàn ông kia, trái tim anh lập tức muốn đổ bể. Cô cười thật dịu dàng, nụ cười như thể chỉ dành cho hắn.
Nam Tư Thiên ngồi ở quầy bar chăm chú nhìn hai người họ, rốt cuộc xác định được cảm giác trong lòng mình bấy lâu nay.
Nếu không phải yêu, liệu anh có quan tâm đến cô thế không? Thương hại ư? Có loại thương hại nào nào sâu đậm đến thế?
Nếu không phải yêu, liệu mỗi lần ra khỏi nhà để đi làm, anh có phải kiềm chế chính mình quay lại nhìn cô không? Biến thái hay thần kinh? Anh khẳng định sức khoẻ mình rất tốt.
Nếu không phải yêu, liệu hôm nay anh có tức giận như vậy không? Đó là ghen?
Không phải ghen thì là gì.
Sau khi xác định được tâm tình của chính mình, giác ngộ ra tình cảm của mình dành cho ‘nữ bạo chúa’ kia. Chính là, anh bị cô hớp hồn rồi. Dốc cạn ly Chivas, anh hạ quyết tâm đi đến chỗ cô. Anh nhất định đem mọi chuy