à tôi cũng ko dám..chắc nó xé tôi thành chục mảnh quá..
“thôi Yên đi nha, chắc 2 người có nhiều chuyện cần tâm sự.”
tôi nói nhanh rồi chạy đi liền trước khi Vân túm áo tôi cho tôi 1 trận vì cái tội thông đồng với 2 gã kia lừa dối nó.
……..
từ sân bay, tôi đi xe búyt về Chereston, vừa đúng 6h30 tối. giờ này là giờ tan tầm của bếp mình..tôi ngồi bồn hoa lớn gần cửa gian bếp sau, nơi Quân luôn ra về cuối cùng.
“ủa? em… sao ở đây?”
“tự nhiên em muốn gặp anh thôi.”
“em lại nướng khét bánh hả?”
“ack ack, anh làm như em chỉ tìm anh khi gặp chuyện như vậy ko áh!”
Quân gãi đầu nheo mắt tỏ ra khó hiểu, cứ như hắn ko biết sao bỗng dưng tôi lại chơi trò bất ngờ như vậy. sư huynh ngốc, người ta thấy 2 người kia đoàn tụ nhau thì nhớ anh thôi mà. có cần phải nói ra ko…
“vậy.. đi ăn hen?”
“hay … anh làm cho em 1 bữa tối đi, bếp trưởng”
“trả nổi ko, giá tính bằng giá bữa tối ở Chereston đấy.”
“gì kỳ dzị? người yêu mà cũng tính tiền!”
“chứ sao, bếp trưởng Chereston, em tưởng bở hả?
cái mặt gã sư huynh chảnh ko chịu nổi, cóc thèm… lâu lâu vòi vĩnh 1 bữa cũng ko được. bạn trai gì khô queo, chán phèo, ko lãng mạn gì hết. tôi lè lưỡi khinh bỉ rồi đứng dậy đi te te lên trước. nhập vào nhóm anh Lý, nhỏ Dung…họ rất vui khi gặp tôi…còn Quân thì chỉ tò tò theo sau.. đợi khi tôi “tám” xong thì đưa tôi về.
………
trước khi chào tôi vào nhà, Quân mới chịu mở miệng dỗ ngọt.
“tháng sau đi.. anh đang sáng chế món cạnh tranh với món Couple Cream rice..”
“món gì..?”
“lúc đó sẽ cho em thử trước.”
“vậy có phải dễ thương ko, hehe..”
tôi chắp tay phía sau, khom người nháy mắt khen, thế là sư huynh lại cười ngượng, mỗi lần tôi bảo hắn dễ thương là hắn như vậy, trông càng…dễ thương hơn.
“lúc đó em cũng phải làm cho được món Tiramisu để anh ăn.”
“trời ơi.”
cái thứ bánh đó khó làm muốn chết, tôi học mãi mà cứ làm hỏng, bà có Elena dạy tôi 1 lần, tôi đọc sách 3-4 lần, thử 1 mình 3 lần toàn là thất bại.
“thôi cũng được, có anh kế bên chỉ coi em sai ở đâu cũng tốt.”
…………..
khoảng 1 tháng sau, hôm đó là ngày Chủ nhật. tôi ko phải đi làm nhưng sáng Quân lại bận trực ở Chereston, nên anh hẹn tôi buổi chiều đến Gogo, sẽ cho tôi thưởng thức món ăn mới. tôi đang tranh thủ đọc công thức làm Tiramisu, gì chứ thực hành trước mặt bếp trưởng phát xít mà lơ ngơ là bị quát ngay, dù có là bạn gái của anh ta cũng vậy, thế mới nói.
“chị quen thêm anh bạn trai nào hả?” con Út chạy vô phòng hỏi làm tôi ngơ ngác, nó đang nói ai vậy trời?
“em nói gì?”
“có người bảo là bạn trai chị tìm chị kia. trông…đẹp trai lắm”
sau hơn chục giây ngớ ra, tôi mới chạy ù xuống nhà, hối hả như sợ chậm 1 chút là người ấy sẽ đi mất.. hắn đứng ở cửa chính, nhìn ra đường, 1 tay cho vào túi quần bên trái, tay còn lại chống nghiêng đầu, khủyu tay dựa vào cạnh cửa. nghe tiếng chân tôi thì hắn quay lại, cười nụ cười quen thụôc……. nửa năm rồi tôi đã ko thấy nụ cười đó. Thắng trông già dặn hẳn đi, tóc dài ra nhưng da thì trắng hơn còn để râu hơi nhạt quanh cằm nữa.
“ko ôm mừng tôi sao, Nobiyen?”
“ôm để anh đẩy tôi ra nữa thì quê lắm.T__T”
“vậy thì để tôi ôm Yên cái nào.”
dứt lời là Thắng quàng tay ôm gọn lấy tôi, dễ dàng hơn khi tôi ôm anh ta ở sân bay nhiều. hơi thở của Thắng vẫn vậy, vẫn nồng ấm bên má tôi, nguyên vẹn ko hề thay đổi.
“thời gian qua có ai…truy nã tôi ko?^_^.”
“ack ack… anh nên sống và làm việc theo pháp luật kể từ bây giờ đi!”
“có thể tôi về thăm Yên chút thôi, rồi tôi lại về bển.”
“ủa sao dzị???”
“vì mục tiêu Wimbledon!hehe..
“trời, thiệt ko vậy?”
“ở bển gặp ông HLV kia dụ tôi chơi chuyên nghiệp..”
“bộ anh định đánh với…Federer luôn hả?”
Thắng lại cười, mỗi khi ko muốn nói gì là hắn cười. ko để lộ cảm xúc gì rõ ràng.. khó ai mà biết hắn nghĩ gì và sẽ làm gì. tôi đành chỉ biết thở dài..
“làm gì chán nản vậy, chị hai.”
“……….”
“mà Yên làm chị hai thật nhỉ? có cô em gái xinh quá.”
“tôi á? còn 1 anh trai nữa. ko phải chị hai. chị ba thôi.”
“vậy từ giờ về sau sẽ gọi Yên là chị ba! kaka..”
“tại sao?”
“biết đâu, tôi làm em rể Yên thì sao…”
Thắng nháy mắt, vẻ láu cá, rồi liếc ra sau bếp chỗ con Út đang pha nước chanh, àh há.. thích em tôi á? nếu thật là vậy cũng tốt, có đứa em rể như Thắng kể cũng vui.. nhưng mà..
“đùa thôi.. trong ví tôi có 1 ảnh 1 người. trong tim tôi cũng chỉ có người đó..”
“…….”
“tiếc là Yên ko chịu giữ ảnh của tôi.. vì có lẽ đã có ảnh 1 người khác trong ví.”
“ko có đâu… àh, ý tôi là… trong ví ko có..”
“nhưng trong tim thì có chứ gì… ack, tay bếp trưởng mắc dịch.” giọng Thắng cáu kỉnh có phần giả vờ, rồi hắn xách cái ba lô đang để trên ghế lên, mang qua vai.