Nè Ngốc!!! Đừng Bỏ Cuộc

Nè Ngốc!!! Đừng Bỏ Cuộc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323291

Bình chọn: 8.00/10/329 lượt.

ơm xong rùi wa nhà cậu ấy đi .

Nó bỗng sực nhớ lại lời pà kô lúc sáng , nó mún từ chối , hiện giờ nó hok thễ đối diện với hắn được . Nhưng nghĩ lại kỳ thi này mà hok đạt điễm tốt papa mama nó sẽ bùn nên đành cố gắng vậy . Nó lê chân qua nhà hắn , mặt buồn rầu , bỗng :

- Nè cậu có muốn học không vậy _ cái giọng nói quen thuộc ấy vang lên .

Nó ngỡ ngàng nhìn lên , hắn chờ nó sao , một luồng ánh sáng hạnh phúc chạy qua nó rồi vụt tắt .

- Tớ xin lỗi _ nó đáp hok nhìn mặt hắn .

Hắn hơi bất ngờ nhưng rồi cũng mở cửa cho nó vào , bỗng có một vật gì đó ôm chặt chân nó :

- Chị Nhi sao hai hôm rùi hok qua chơi với Luân chứ , chị Nhi ghét Luân rùi phải hok ?_ pé Luân nhìn nó mà đôi mắt rơm rớm nước mắt trông kute vô cùng

Tự nhiên bao mệt mõi hôm nay vụt bay mất nó đáp :

- Không có đâu chị thương pé Luân nhất nhất lun á .

- Thiệt không vậy chị ? _ pé Luân ngây thơ nhìn nó .

- Thiệt mà , bộ pé Luân hỗng tin chị nữa sao _ nó giả vờ hờn dỗi .

- HjHj , hok có Luân cũng iu chị nhất _ thằng bé lém lĩnh hôn lên má nó .

Rồi hai chị em đứng nói chuyện liên miên trên trời zưới đất . Quên mất một nhân vật đứng đó nảy giờ , nhìn nụ cười của nó tim hắn lỗi đi một nhịp , nhưng cũng kịp định thần lại , lạnh lùng nói :

- Nè cậu hok lên phòng tớ học sao

Bây giờ nó mới đễ ý thấy hắn nụ cười nó vụt tắt :

- Pé Luân ơi , chị lên học bài rùi tí xuống chơi với Luân nha

- Ứ ứ hỗng chịu đâu chị phải ỡ đây chơi với Luân cơ _ pé Luân nũng nịu nắm chặt chân nó .

- Thui nào , Luân đễ chị ík học đi , hok chị ấy thi hok đc , nghĩ chơi với Luân luôn sao _hắn ngồi xuống cạnh pé Luân khuyên nhủ .

- Dạ _ pé Luân bùn bã .

- Thui Thui đừng bùn xấu lắm ík , chị iu pé Luân nhất mà _ nó nhẹ nhàng hôn lên má thằng bé .

- Hjhj Luân qua nhà pé Na chơi đây , chị học bài vui vẽ _ chưa kịp đễ nó trả lời pé Luân phi thẳng qua nhà pé Na hàng xóm .

Không gian yên ắng bao trùm căn nhà hắn , một lúc sau hắn lên tiếng phá vỡ bầu khôg khí :

- Lên học thôi

- Ừ .

Vào phòng hắn , căn phòng lạnh băng như hắn vậy , toàn một màu trắng tinh , căn phong đc trang trí đơn giản chĩ võn vẹt một cái giường , một cái bàn học và một cái laptop cũng toàn một màu trắng , nó mải mê nhìn mà vấp phải chiếc xe đồ chơi của pé Luân , hên mà có hắn đỡ không bây giờ nó cũng đã hôn đất rùi , mà cũng không biết là xui hay hên nữa vì trạng thái hiện giờ không đc khả nghi cho lắm

Nó nhìn vào mắt hắn , khuôn mặt hắn , dường như chẳng kiềm chễ được tình cảm của mình nữa nó từ từ cúi xuống , khi khoảng cách còn khoảng 3 cm thì hắn vội nghiêng đầu sang một bên né tránh nụ hôn của nó . Nó giật mình , vội đứng dậy nở một nụ cười chua xót :

- Xin lỗi cậu , mình học thôi .

Hắn im lặng không nói gì có lẽ đang nghĩ về vấn đề gì đóa . Hai đứa tiến về bạn học của hắn , hắn thì ngồi giảng luyên thuyên còn nó thì cứ nhìn mặt hắn , bất chợt nó cuối xuống đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng cháy



Nụ hôn kéo dài được 5s , hắn đẩy nó ra khuôn mặt vẫn lạnh như thường ngày :

- Đừng như vậy nữa

Nó nhìn khuôn mặt đó , tim nó như vỡ ra nhiều mảnh , nó cố kiềm nén không cho nước mắt tuôn ra :

- Tớ sin lỗi , vậy tớ có thễ hõi cậu một câu được không ?

Không đợi hắn trả lời nó nói tiếp :

- Từ trước đến giờ , cậu có bao giờ nghỉ mình sẽ thích tớ chưa ?

Hắn im lặng không trả lời , một lúc sau nó lại nói típ nhưng bây giờ có vẻ nước mắt cũng chẵng nghe lời nó :

- Xin lỗi cậu , xin lỗi vì đã làm phiền cậu suốt 17 năm qua , có lẽ tớ đã sai khi yêu một người mà có lẽ suốt cuộc đời này vẫn sẽ không yêu mình .

Nói dứt lời nó vụt chạy đi , hắn đứng đó như trời trồng nhìn theo mà tim nhói đau :

- Hì , đáng lẽ không còn cái đui phiền phức ấy mình phải vui chứ nhỉ , sao tim lại đau như thế này . Mình thích nhỏ ấy sao , không không thể nào chắc mình bị bệnh tim .

- Hai ơi _ pé Luân từ đâu xuất hiện .

- Hả ?_ hắn giật mình thoát khỏi cái suy nghĩ ấy .

- Chị Nhi đâu rồi hả Hai _ pé Luân ngây thơ hỏi .

- Àk àk chị ấy mệt nên về rồi

- Oa Oa oa , hông chịu đâu chị Nhi hứa ỡ lại chơi với Luân rùi mà _ pé Luân khóc to như mún bể làng bể xóm .

- Pé Luân nín đi _ hắn vỗ về pé .

- Hiz

Khóc một lúc pé Luân chìm vào giấc ngủ , hắn vội ẵm lên giường mình , nhìn pé Luân hắn nghĩ tới papa , mama mình họ chỉ là những con người vô tâm , chĩ biết công việc với công việc không quan tâm con cái nghĩ gì , nhưng từ nhỏ đến giờ hắn chưa từng khóc một lần , có lẽ hắn muốn mình phải mạnh mẽ đễ sống trong cảnh thiếu thốn tình thương và đễ bảo vệ pé Luân .

Quay lại với nó sau khi rời khõi nhà hắn nó đến công viên gần nhà leo lên xích đu , nước mắt nảy giờ vẫn chưa ngừng rơi . Nó nghĩ về tình cảm của mình dành cho hắn , một tình cảm mù quáng , có lẽ


XtGem Forum catalog