là được rùi mà…..
_ Nhưng mà thuốc ngủ…..
_ Cảm ơn cô!!!
Joe rụt rè nhìn nó…. rồi cuộng cuốn sách lại…
_ Có gì đâu…
Nó đỏ bừng mặt…. rồi từ từ ngồi xuống bên Joe…. Không khí như ngưng
lại…. nó có thể cảm nhận được nhịp thở của Joe…. nhẹ nhàng… nhưng cũng
hem kém phần gấp gáp….
_ Tôi không hiểu???
_ Gì cơ???
_ Tại sao bik Chun đã có hôn thê, vậy mà cô vẫn bình tĩnh vậy…
_ Chỉ là không sốt sắng được thôi mà….
_ Vậy cô có thik Chun hok???
Nó giật mình…. sao Joe lại hỏi nó điều này…..
_ Tôi…. tôi phải vào nhà đây…..
Nó vội vàng đứng dậy….
_ Tôi thik cô……
Nó cứng đơ người….. Joe vừa nói cái gì vậy…..
” Soạt!!!! “
Nó mở to mắt…. mồm nó ng vô môi Joe…. và tay Joe thì ôm chặt lấy nó…. sự việc diễn ra quá nhanh… đến mức nó không thể hiểu… không thể biết….
không thể làm gì…..
——————————————-
Tại một góc buổi tiệc…. Ella chăm chú theo dõi sự việc đang xảy ra dưới bể bơi… và mỉm cười….
Chapter 22:
Chun thấy rất kì lạ….
Không khí căn nhà dạo này có cái gì đó khang khác… ngột ngạt và đầy
ngượng ngùng…. Dù không phải là người hay để ý, nhưng Chun biết nguồn
phát ra không khí này là ai???
_ Loẹt quẹt!!!
Tiếng dép dội lại gần…. báo hiệu một người sắp ngồi vào bàn ăn….
_ Tôi ăn xong rùi!!!
Nó ôm khư khư cái bát…. đứng lên chuẩn bị chuồn chuồn tốc độ cao….
_ Đứng lại coi….
Tiếng Chun làm nó giật mình…
_ Em chưa ăn tới 1 thìa cơm mà…. sao đi đâu nhanh thế…
_ Cô ta mún đi thì cho đi…. có mặt cô ta em ăn cũng hok ngon….
Adan nhăn nhó…
_ Nói ít thui….
Chun quát to làm Adan giật mình…. bát cơm rơi loảng xoảng….
_ Chuyện gì vậy anh hai???
Joe kéo ghế nhặt bát cơm đang trong tiến trình lăn lông lốc…. ngước mắt dò hỏi Chun….
_ Không có gì…. chỉ là… Ariel đang ăn kiêng…
_ Ai… ai bảo????
Nó nổi sùng…. rồi bộ mặt lại mau ng nhão ra khi chạm phải mắt Joe….
_ Không thì mau ngồi xuống ăn đi….
Chun giật mạnh tay nó xuống…. nó há hốc mồm….rùi cúi mặt xuống….
Joe hiểu tại sao nó lại ngại như vậy??? Cậu cũng hok thể hiểu nổi mình đã làm gì????
————————————
Tối hôm sinh nhật….
Joe sực tỉnh….. và đẩy bật nó ra…. đó là phản ứng mà nó nên có… chứ
không phải Joe……Có lẽ cậu hiểu bên trong có rất nhìu người… và nếu một
ai đó vô tình trông thấy cậu làm vậy…. thì sẽ có một ai đó khác bị tổn
thương….
_ Tôi xin lỗi!!!
Joe nói vậy… rồi quay người đi mất…. nó thì vẫn lơ ngơ…. chưa rõ thật sự chuyện gì vừa xảy ra…. mặt khác lại ngạc nhiên trước thái độ của
Joe…. Nó nhớ tới một bộ phim…. tình huống cũng giống vậy, ah đúng
rồi….IT STARTED WITH A KISS!!!!
Nó reo loạn lên… và thấy rất thik thú khi nhớ ra….
————————————————–
_ Nhưng mà không giống!!!
_ Không giống cái gì???
Tiếng Chun làm nó giật mình….
_ Ah!!! Không…. không!!!
Nó trả lời Chun và lén nhìn Joe…. nụ hôn trong phim bạo lực hơn….và
nam chính cũng láu cá hơn…. không giống như nụ hôn và cả bản thân Joe….
nhẹ nhàng…. êm ái….
Trời đất!!! Nó đang mơ ư??? Sao có thể… chuyện của nó và Chun còn
chưa ra đâu vào đâu??? Nó lại phải trốn thôi… cứ thấy mặt Joe là nó lại
bắt đầu nghĩ linh tinh….
” Reng!!! Reng!!! “
Tiếng chuông điện thoại ngắt phụt nguồn suy nghĩ của nó….
_ Em nghe!!!
Adan nhảy tưng…. có vẻ nó đang đợi điện thoại của ai đó…..
_ Alo!!!!………. A… vâng!!! Chú đợi chút!!!!
Thằng bé quay ra với bộ mặt tiu nghỉu… nhìn Chun…
_ Có việc ở công ty…. hình như là ba vừa có quyết định gì đó…
_ Cái gì???
Mặt Chun không thể nào thảng thốt hơn thế…
_ Anh đi làm đây???
Chun lôi vội cái cặp táp đen bóng….mồm gặm cái bánh… mau ng rời nhà…
_ Đi… nhưng anh…..
Nó ú ớ theo sau Chun…. rồi nhìn sang phần ăn còn dang dở…. thở dài….
———————————
_ Hả????
Chun hét tướng lên…. anh không tin được những điều ông Ngô vừa hét vào tai mình….
_ Bố bảo cho con thôi việc hử???
_ Ai bảo thôi…. tai thằng này… chưa già đã điếc… bảo nghỉ làm một thời gian chứ ai bảo thôi….
_ Tự nhiên nghỉ là sao???
_ Thì papa thấy kon lao động làm việc vất vả…. nên mún tạo điều kiện cho kon đi dã ngoại một ngày với…..
_ Với….. pa tính ép kon đi chơi với kon bé phùi thủy ấy hả???
_ Đâu…. chỉ là…. ba nghĩ mọi người dành ra một ngày nghỉ ngơi… đi dã
ngoại… chết ai …. pa gọi điện cho Mike, Joe và Adan rùi…. chúng nó sẽ đi cùng kon….
Chun trầm ngâm một lúc…. có vẻ cái ý kiến hay ho này không bắt nguồn
từ ông Ngô… mà là từ bà mẹ vô cùng yêu quí của Chun…. không nghe cúp
tiền thì chít cả nhà….
_ Rồi!!! Kon bik!!!
Chun ngậm ngùi….
——————————————–
<
