mắt Dương Vi, Gia Hưng tuy là một lớp trưởng tốt, nhưng qua hình ảnh khi nói chuyện với Nhã Thư cô nghĩ cậu chỉ là một công tử thích ăn chơi nhưng có lẽ cô nghĩ sai rồi. Gia Hưng là một lớp trưởng có khả năng chỉ huy và học rất giỏi. Cô thầm nghĩ, nếu Gia Hưng như thế này, thì đám Hải Anh chắc cũng như thế.
Vào giờ ra chơi, Dương Vi từ chối đi cùng đám Gia Hưng để cùng đi tham quan trường như đã hứa với Hoàng Ân. Các phòng thí nghiệm Lý, Hóa, Sinh, Tin học và các phòng chức năng khác trải dài một hành lang lớn. Cuối hành lang là một hội trường.
_ Hình như hôm nay là buổi tuyển thành viên của câu lạc bộ âm nhạc. – Hoàng Ân giải thích.
_ À, cũng vào xem đi.
Hoàng Ân dẫn Dương Vi vào bằng một đường khác để khỏi phải chen lấn trong đám đông. Một lúc sau, hai người đã đến gần khu vực sân khấu. Lúc này các tiết mục biểu diễn kết thúc, bây giờ là phần ban giám khảo chấm điểm rồi thông báo kết quả.
Từ trong phía cánh gà, Nhã Thư nhìn thấy Dương Vi, chân mày cô khẽ nhíu lại. Bàn tay vô thức siết chặt chiếc váy đồng phục, ánh mắt nhìn Dương Vi có phần gay gắt. Suy nghĩ một lúc, Nhã Thư chợt mỉm cười hài lòng. Với kế hoạch cô vừa nghĩ ra nếu thành công thì tốt, thất bại cũng không mất gì. Ý nghĩ vụt qua trong đầu nhanh chóng được thực hiện. Cô giấu đi gương mặt khó chịu lúc nãy, bước lên sân khấu, nở nụ cười hoà nhã với tất cả mọi người.
_ Trong lúc chờ đợi kết quả từ Ban Gíam Khảo, mình sẽ mời một bạn lên biểu diễn một bản nhạc bằng đàn dương cầm nhé.Phía dưới học sinh vỗ tay nhiệt liệt hưởng ứng. Được thế sự ủng hộ, Nhã Thư tiếp tục. Ánh mắt cô dừng lại ở chỗ Dương Vi đang đứng ở góc trái gần cánh gà.
_ Mời bạn Dương Vi lớp 11A2 lên sân khấu.
Ở phía dưới Dương Vi giật mình nhìn về phía Nhã Thư. Cô cảm thấy trong ánh mắt Nhã Thư đang nhìn cô có sự đắc ý và thỏa mãn. Dương Vi bắt đầu lo lắng, dương cầm, không biết chơi dương cầm. Cũng chưa từng học qua. Nhã Thư rời khỏi sân khấu bước xuống chỗ Dương Vi đang đứng.
_ Em đừng ngại, mau lên sân khấu nào.
Lúc này, mọi học sinh đều tập trung sự chú ý về phía Dương Vi và Nhã Thư. Trên môi Nhã Thư vẫn còn nguyên nụ cười. Dương Vi đâm ra lúng túng, không biết cư xử như thế nào. Bộ dạng này của Dương Vi khiến Nhã Thư cảm thấy vô cùng hài lòng, cô thích nhìn thấy sự sợ hãi, lo lắng của người mà mình không thích. Nhưng ánh mắt của Nhã Thư bỗng dưng đanh lại khi nghe tin đám Hải Anh đang đến hội trường. Bằng mọi giá cô phải ép Dương Vi lên sân khấu trước khi hắn đến.
_ Xin lỗi chị, nhưng em không biết chơi dương cầm.
Dương Vi vội vàng xin lỗi. Nhã Thư dường như đoán được tình huống này xảy ra, cô quay sang hỏi cô bạn đứng bên cạnh.
_ Quỳnh này, có phải hôm qua cậu với tớ thấy Dương Vi chơi dương cầm ở phòng nhạc cụ đúng không. Còn chơi rất hay nữa.
Cô nữ sinh tên Quỳnh giật mình, lưỡng lự nhìn Nhã Thư, không dám gật đầu. Thấy sự lưỡng lự ở nữ sinh kia, Nhã Thư hơi nhếch môi. Thấy nụ cười ấy, Quỳnh không khỏi run rẩy đành nhắm mắt gật đầu thừa nhận.
Dù chưa bao giờ đi học và trải qua những tình huống như thế này nhưng Dương Vi không phải là kẻ ngốc. Cô biết mục đích của Nhã Thư khi ép buộc mình. Nhưng cô vẫn không hiểu rõ lí do tại sao cô ta phải làm thế. Chẳng lẽ vẫn còn tức giận chuyện ngày hôm qua ở canteen. Nhưng rõ ràng người đá xoáy cô ta là bọn Hải Anh, không phải cô. Cô còn nhớ rất rõ rằng mình đã biểu hiện rất tốt khiến cô ta hài lòng nhưng lại sao vẫn còn tức giận.
Nếu Nhã Thư muốn Dương Vi bẽ mặt, dồn cô vào đường cùng thì không phải một điều dễ dàng. Cô là ai chứ, một kẻ không bao giờ làm vừa lòng người khác. Cô vừa chuẩn bị lên tiếng thì đã bị Hoàng Ân cướp lời.
_ Bạn tôi đã bảo không biết chơi đàn rồi, mong chị đừng làm khó cậu ấy.
_ Thế chẳng khác nào cậu nói tôi bịa chuyện, rõ ràng tôi đã thấy Dương Vi chơi dương cầm rất tuyệt. Dương Vi, đây là thành ý của chị, mong em có thể lên sân khấu tặng mọi người một bài.
Ở trong trường, quyền lực của Hội Học Sinh là tối cao nhưng lời nói của Nhã Thư mới mang đến niềm tin tuyệt đối. Bất kì những lời nào cô nói ra sẽ luôn là sự thật. Ai cũng biết Nhã Thư là hoa khôi của trường nổi tiếng dịu dàng thân thiện, không thể là người nói dối.
Dương Vi vẫn im lặng, cô đang tính đường thoát thân cho mình. Cô quả thật không biết chơi dương cầm, nhưng nếu gõ từng phím theo những gì đã học thuộc thì không phải là chưa từng thử. Đã bảy năm trôi qua không biết còn nhớ được bao nhiêu, nhưng đành phải làm liều. Đó là cách duy nhất.
“Ngây thơ, phải thật ngây t