Màu Của Kí Ức

Màu Của Kí Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325715

Bình chọn: 8.5.00/10/571 lượt.

hai bọn họ hôn nhau rồi. Nhưng lúc này cô không phải Alyssa, cậu không phải là Charles. Nụ hôn này là của bọn họ chứ không phải là của bất kì nhân vật hay câu chuyện nào.

_ Nụ hôn đầu của cậu dành cho tôi. Nụ hôn thứ hai cũng vậy. Vì thế, chúng ta chỉ có thể ở bên nhau.

Nghe từng lời rõ ràng rành mạch của cậu khiến cô hơi bất ngờ. Đã bao giờ người con trai trước mắt này lại không còn sự dịu dàng quen thuộc mà lại có phần cố chấp và bá đạp thế này. Nhưng tất cả đều không quan trọng nữa, bởi vì cô cũng không hề có ý định từ chối.

_ Cậu đã hứa, không được nuốt lời.

_ Sẽ không bao giờ nuốt lời.

Gia Hưng gật đầu đầy chắc chắn rồi mỉm cười. Khoé môi cô gái bên cạnh cũng khẽ cong lên. Không cần biết tương lai thế nào, chỉ cần khoảnh khắc lúc này là đủ. Chỉ cần cậu nói, cô sẽ tin. Như tất cả sự tín nhiệm của bọn họ dành cho nhau từ rất lâu về trước.



Sau khi tổ chức lễ kết hôn vô cùng lớn tại Việt Nam cùng với Gia Hưng và Hà Trang, Hải Anh cùng Dương Vi quyết định sẽ đi hưởng tuần trăng mật ngắn hạn tại một bãi biển xinh đẹp vì lịch trình công việc bận rộn của cả hai. Lúc này Dương Vi đã 25 tuổi, với một khởi đầu tương đối thuận lợi với ngành thiết kế thời trang nhờ sự dẫn dắt của mẹ, còn Hải Anh ngày càng chứng tỏ được năng lực của mình trên thương trường, ngày càng xứng đáng cho vị trí người thừa kế tập đoàn Zel của mình. Bởi vì sự thành công của mình nên công việc của cả hai vô cùng bận rộn, ngay cả tuần trăng mật cũng không thể đi quá lâu, chỉ chọn một bãi biển thật đẹp với chuyến nghỉ dưỡng kéo dài 4 ngày.

Nằm dài trên một băng ghế lớn dưới chiếc dù rộng trên một bãi cát trắng muốt đầy nắng, bên cạnh Dương Vi là Hải Anh, người cùng cô hít thở không khí trong lành mang hương vị mằn mặn đặc trưng của những cơn gió biển mát rượi thổi vào. Nghe tiếng sóng vỗ vào bờ, Dương Vi cảm thấy trong lòng vô cũng yên tĩnh và nhẹ nhàng, cô nằm sát vào người Hải Anh hơn nữa. Đây chẳng phải là giây phút cô mơ ước trong suốt hơn 15 năm, bây giờ đã trở thành hiện thực. Bọn họ đã kết hôn, cùng nhau đi đến hết cuộc đời, sẽ không có bất kì biến cố nào có thể tách hai người ra được nữa.

_ Em đang nghĩ gì thế?

Hải Anh vén những lọn tóc đang bị gió thổi rối tung của Dương Vi ra phía sau, không để nó loà xoà trước mặt che chắn tầm nhìn của cô.

_ Em chỉ đang tưởng tượng nếu hôm đó không phải vì gặp anh và anh Vũ làm chậm quá trình chạy trốn của em thì em sẽ đến một bãi biển nằm thư giãn như lúc này.

Nhận được câu trả lời, Hải Anh có một chút đăm chiêu.

_ Cũng đúng. Nếu như không có ngày hôm đó, có lẽ cả đời này không gặp nhau được.

_ Em vẫn sẽ nghĩ rằng anh đã chết, tự mình ăn năn suốt đời.

_ Còn anh sẽ chờ đợi em trong vô vọng.

Nhớ lại chuyện cũ, trong lòng cả hai có một vài tia cảm xúc kì lạ. Tất cả những chuyện đã từng xảy ra đều được tua lại như một đoạn phim quay chậm ghi nhận lại quá trình từng bước trong mối quan hệ của hai người. Nó bắt đầu từ 15 năm trước, kéo dài cho đến tận hôm nay và mãi mãi về sau.

_ Anh khát không? Em đi gọi một ít nước uống nhé?

_ Anh đi cùng em.

_ Em đi một mình được mà. Anh ở đây đi. Em quay lại ngay.

Nghe những lời này, cảm xúc của Hải Anh có chút ngưng đọng. Bỗng nhiên cảm thấy có phần quen thuộc. Không rõ những lời này được thốt ra khi nào, là ai nói với ai nhưng tại sao lại mang đến cho hắn sự hoang mang và có phần bất an tự như nhiều năm trước. Mỗi lần cô rời đi hắn lại sợ rằng sẽ không bao giờ nhìn thấy cô nữa.

Dương Vi vào quầy bar của resort gọi hai loại thức uống giải khát bắt mắt rồi quay lại bãi biển. Vừa quay người bỗng dưng cô đụng trúng một ai đó khiến cho li tách trên tay cô ta rơi xuống đất. Dương Vi vội vàng cúi xuống giúp đỡ nhặt mảnh vỡ, không quên liên tục nói lời xin lỗi.

_ Là cô à?

Cô gái nọ cất tiếng khiến Dương Vi hơi ngạc nhiên nhìn kĩ lại cô ta một lần nữa. Là Nhã Thư trong trang phục của nhân viên resort. Sau khi từ Trung Quốc về lại Việt Nam, Dương Vi cũng biết được toàn bộ sự thật, bao gồm cả thân phận của Nhã Thư nhưng vì không nhìn thấy cô ta trong nhà nên cô cũng không bỏ thời gian suy nghĩ hay tìm hiểu nhiều. Mọi chuyện dần chìm vào quên lãng cho đến ngày hôm nay, khi cô nhìn thấy Nhã Thư tại nơi này.

_ À, ừ, lâu rồi không gặp?

_ Cô còn tư cách nói ra được những lời này hả? Là cô, chính vì sự xuất hiện của cô đã cướp đi tất cả mọi thứ của côi. Hải Anh, gia đình, ba và anh trai, cả tài sản thừa kế của tôi toàn bộ là do cô cướp mất. Sao, cô nhìn thấy tôi thảm hại như thế này đã vừa lòng chưa?

Thật ra những câu mắng của Nhã Thư Dương Vi cũng không có nhiều cảm xúc lắm, nhưng khi cô ta nhắc đến Hải Anh, cô bất giác nhíu mày. Lúc trước cô ta nói gì cũng được, cô không quan tâm. Nhưng bây giờ Hải Anh là chồng cô nên trong lòng Dương Vi có chút khó chịu. Vì du khách xung quanh toàn bộ là người nước ngoài nên không ai hiểu những gì Nhã Thư nói, nh


Snack's 1967