ảy ra.
Bỗng nhiên ở làn đường bên cạnh, một chiếc xe khách bất ngờ lao xuống. Gia Hưng bị bất ngờ không kịp xử lí tình huống, cậu liền cho xe lách sang một bên để né sự va chạm nhưng lại vô tình khiến một bánh xe trượt xuống vách đá. Cậu giật mình thắng gấp, cố gắng đạp ga cho chiếc xe vọt lên nhung mọi nỗ lực đều vô ích. Lúc này cậu chỉ có thể giữ cho xe không trượt trên xuống chứ không thể nào thoát lên được.
Tim Gia Hưng đập thình thịch, nguy hiểm cận kề. Cậu nhìn sang Hà Trang đang ngồi bên cạnh. Thoạt đầu tim cô như dừng đập khi biết bánh xe bị trượt khỏi đường. Nhưng nhận ra sự tồn tại của Gia Hưng bên cạnh, sự sợ hại dần dần tan biến. Cô tin tưởng cậu, một niềm tin tuyệt đối. Bên cạnh cậu, cô cảm thấy yên tâm lạ thường. Bỗng nhiên Hà Trang nhớ lại một ngày nào đó cũng khá lâu rồi, người con trai này từng ôm cô vào lòng và nói rằng:"Dù có chuyện gì xảy ra, vẫn sẽ có tôi chống đỡ cho cậu." Cậu ta đã trấn an cảm xúc của cô như thế. Và cô đã tin vào những gì cậu nói. Lúc đó như thế, bây giờ cũng vậy.
_ Cậu sợ không?
_ Sợ.
Hà Trang thẳng thừng trả lời khiến cảm giác tội lỗi của Gia Hưng dâng trào mãnh liệt. Đúng thế, là vì cậu. Là vì sự bất cẩn của cậu đã đẩy cả hai vào hoàn cảnh nguy hiểm như thế này.
_ Nhưng vì tin tưởng cậu nên không sợ nữa. Ở bên cậu tôi cảm thấy rất an toàn.
Hà Trang giải thích. Gia Hưng nghe được những lời này trong lòng vô cùng ấm áp. Có thể mang lại cảm giác an toàn cho cô, như thế cậu đã mãn nguyện lắm rồi.
Quay sang nhìn Hà Trang bằng ánh mắt cảm kích, tâm trạng Gia Hưng dần dần ổn định. Cậu tiếp tục đạp ga, bánh xe quay nhanh, nhưng chỉ trượt trên rìa vực, không thể nào lên được đường nhựa phía trên.
Gia Hưng hít một hơi thật sâu, rồi trả tốc độ về lại mức 0. Ngay lúc chiếc xe vừa trượt, Gia Hưng tăng tốc độ lên mức tối đa rồi đạp mạnh chân ga để cho xe vọt lên rồi xoay vô lăng cho xe trượt qua một bên không bị đâm vào vách núi rồi tiếp tục điều khiển cho xe chạy về phía trước. Ngay phía sau bọn họ, chiếc xe hơi màu đen đuổi theo bọn họ khi nãy không biết vì sao bị lạc tay lại rơi thẳng xuống vực. Nhìn cảnh tượng đó cả Gia Hưng lẫn Hà Trang đều lạnh sống lưng. Cảm thấy rợn người.
Nhìn qua gương chiếu hậu, Hà Trang nhìn thấy một chiếc xe hơi cũ bị đâm nát đầu xe. Nhìn thoáng qua hiệu xe, cô dễ dàng đoán được là người Simon đã gửi đến. Nhưng giải quyết vấn đề bằng cách này thì có phần tàn nhẫn.
_ Chúng ta an toàn rồi.
Hà Trang thở phào nhẹ nhõm, cô tháo dây an toàn ra dựa hẳn người vào ghế. Không còn cảm thấy căng thẳng nữa. Gia Hưng dừng xe lại bên đường, tắt máy. Xung quanh không hề có bất kì nguồn sáng nào nên bọn họ liền bị nhấn chìm trong bóng tối và không gian tĩnh lặng.
Dù không thể nhìn thấy Gia Hưng nhưng Hà Trang có thể nghe thấy âm thanh tháo dây an toàn. Sau đó tay cô bị kéo sang bên cạnh, chẳng mấy chốc đã lọt thỏm vào vòng ôm của một người nào đó. Gia Hưng vùi đầu vào mái tóc xõa ngang vai của Hà Trang. Cảm xúc ngưng đọng, không thốt nên lời.
_ Cảm ơn cậu, Gia Hưng.
Hai cánh tay Gia Hưng bất ngờ siết chặt. Cậu ghét Hà Trang nói cảm ơn mình. Những lúc như thế cậu cảm thấy giữ hai người có một khoảng cách rất xa và một bức tường lớn ngăn cách. Cậu chỉ muốn làm tất cả cho cô mà không cần đáp trả, bởi vì cậu thích cô. Nhưng cô gái này lúc nào cũng chỉ biết nói đến ơn nghĩa .
Nhận ra sự thay đổi cảm xúc bất thường của Gia Hưng qua vòng ôm siết chặt, dù không hiểu lí do là gì nhưng cô cũng không chống cự, cứ để mặc cậu ôm mình như thế. Một lúc sao, vòng tay Gia Hưng từ từ thả lỏng. Cậu đỡ Hà Trang ngồi lại chỗ cũ, cẩn thận cài dây an toàn cho cô rồi khởi động xe.
_ Đã lên đến đây rồi thì chúng ta tới Đà Lạt luôn đi.
_ Ừ.
Ngôi biệt thự ba tầng chiếm một khu đất rộng lớn ở vùng ngoại ô. Nơi này không quá xa vùng trung tâm nhưng lại vô cùng yên tĩnh, như tách rời khỏi không khí ồn ào tấp nập kia. Đó là một ngôi biệt thự được xây theo phong cách cổ điển, vô cùng nguy nga và tráng lệ tựa như một lâu đài của những lãnh chúa phương Tây ngày xưa. Cánh cổng to lớn màu đen bật mở, tài xế chạy thẳng xe vào bên trong. Từ cổng vào đến khu vực để xe ô tô là một đoạn đường khá dài khiến cho những người ngồi bên có thể ngắm nhìn vườn hoa ở hai bên. Trong vườn có rất nhiều loại hoa và cây cảnh, ở giữa là một hồ cá nhỏ, còn có một bộ bàn ghế và chiếc xích đu. Tất cả biến nơi này thành một khu vườn xinh đẹp và rực rỡ, nhưng lại có phần lãng mạn và bí ẩn như truyện cổ tích.
Trước khung cảnh xa hoa và tráng lệ trước mắt, Dương Vi không hề dao động. Những nơi như thế này cô đã từng nhìn thấy và sống tại đó một thời gian dài. Nhưng một khu vườn xinh đẹp như thế này thì cô chưa từng nhìn thấy. Đây là một nơi tuyệt vời để thưởng thức những tách trà ngon và ngắm cảnh, cảm nhận không khí trong lành hoà quyện cùng hương hoa thoang thoảng.
Gia đình Minh Vũ và Hải Anh đều là người Việt nhưng vì yêu cầu công vi