The Soda Pop
Màu Của Kí Ức

Màu Của Kí Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325982

Bình chọn: 7.00/10/598 lượt.

lạc mất trong đám đông.

Hải Anh dừng lại ở một gian hàng thưa thớt, nơi có những chiếc bánh nướng nóng hổi còn trên lò với mùi hương béo ngậy, thơm phức ngào ngạt. Hắn mua hai bánh rồi đặt vào tay cô một cái.

_ Em có nhớ rằng mình đã bỏ lỡ những gì không?

_ Em nhớ chứ.

Dương Vi nhận chiếc bánh vừa mới ra lò còn nóng hổi từ tay Hải Anh thổi một xíu rồi cắn một miếng. Cô làm sao có thể quên. Ngày đó vì bị người của Dương Vỹ đuổi theo mà cô không thể thưởng thức bánh nướng đặc sản tại khu chợ này.

Sau đó Hải Anh lại dắt tay Dương Vi thoát ra khỏi đám đông, vòng vèo qua những ngỏ hẻm phức tạp. Cuối cùng hắn dừng lại ở một khoảng đất trống. Dương Vi lờ mờ nhận ra nơi này. Chẳng phải đây là...

_ Nơi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.

Cả hai đồng thanh. Hải Anh nắm tay Dương Vi bước đến giữa khu đất trống. Nơi này đã 3 năm trôi qua cũng không thay đổi gì nhiều.

Hắn vẫn còn nhớ trong lúc mình bị đánh đến thảm hại đã có một cô gái không biết từ đâu lao đến đẩy con dao ra, cứu hắn một mạng. Rồi cô gái đó lại tiếp tục cứu hắn, nhiều lần sau đó nữa.

Dương Vi nhìn sang xung quanh, kí ức ngày hôm đó lại hiện về. Hai chàng trai siêu cấp đẹp trai đang bị đám người vây đánh. Cô nghĩ lại, âm thầm biết ơn quyết định cứu người của mình ngày đó. Bởi vì chính hành động đó đã thay đổi tất cả mọi thứ, đã đưa cô đến với hạnh phúc của ngày hôm nay.

Hải Anh đột ngột dừng lại. Hắn quay người lại nhìn Dương Vi phía sau. Hải Anh mấy ra một sợi dây chuyền bằng bạc gần giống như sợi mà hắn đang đeo, chỉ khác nhau một vài chi tiết nhỏ ở mặt dây, tự tay đeo vào cho Dương Vi.

_ Đã hơn 2 năm rồi. Anh biết cũng đã muộn nhưng anh vẫn muốn nói... Dương Vi, anh yêu em. Làm bạn gái anh nhé?

_ Dạ. Em yêu anh.

Hải Anh mỉm cười, cúi xuống hôn Dương Vi.

Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xuống hai người tạo thành hai chiếc bóng dài sát cạnh nhau. Tại nơi này, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau. Chính nơi này đã mang họ đến bên nhau.

Hải Anh đã chọn nơi mở đầu cho hắn và Dương Vi để bắt đầu lại một tương lai mới cho hai người. Hải Anh vẫn sẽ nắm chặt tay Dương Vi như thế, cùng nhau đi khắp thế gian. Trọn kiếp bên nhau.



Sau khi bà Mai bị bắt, toàn bộ đường dây buôn người phía sau cũng bị tóm gọn. Thế nhưng vẫn không thể tìm thấy Dương Vi. Bọn họ ai cũng đinh ninh nếu như bà Mai không giết cô thì cũng đưa vào đường dây này nhưng trong các nạn nhân được giải cứu không hề nhìn thấy bóng dáng Dương Vi. Cô như bốc hơi khỏi thế giới này.

Thật ra những suy đoán của bọn họ cũng không sai hoàn toàn. Chuyện Dương Vi bị đưa vào một đường dây buôn người là thật. Nhưng đường dây đó không thuộc quyền quản lí của bà Mai mà là của một người quen xa của bà.

Hơn một tuần tìm kiếm trong bất lực với phạm vi toàn châu Á, cuối cùng Dương gia cũng thu người về, dừng tất cả các hành động vô nghĩa của mình. Họ đã bắt đầu tin vào lời bà Mai đã từng nói. Bà ta đã giết Dương Vi rồi.

...

Nghe tiếng động lạ, Dương Vi khẽ mở mắt. Cả người cô nặng nề, nhức mỏi. Gần mười đêm nay, hôm nào cũng vậy, cô chưa từng có một giấc ngủ ngon. Ban ngày ngồi trên chiếc xe 16 chỗ cũ nát di chuyển qua những con đường vắng vẻ gập ghềnh đá sỏi. Đêm đến chỉ được chợp mắt ở những túp lều tạm bợ, lạnh lẽo và khô cứng.

Hơn nữa Dương Vi không thể ngủ nếu như không cảm thấy an toàn. Với hoàn cảnh này dù đã buông xuôi tất cả nhưng cô vẫn cảm thấy bất an không ngủ được. Những giấc ngủ ngắn, chập chờn và gượng ép khiến đang hút dần sức lực của cô.

Cảnh này đã quá quen thuộc. Bây giờ là nửa đêm, cũng là lúc bọn buôn người đưa thêm người mới đến. Vẫn như những cô cái đang nằm cạnh cô, cô gái này không bị trói, bước vào lều với tất cả sự tình nguyện.

Dương Vi biết mình là người duy nhất được đối xử đặc biệt nhất tại đây, bị trói và canh giữ. Còn với những người khác, họ đều được thoải mái sinh hoạt và tự do đi lại. Những ngày đầu tiên, Dương Vi cũng rất tò mò về sự vui vẻ của những cô gái được đưa đến này. Liệu bọn họ có biết rằng mình sắp chết không? Nhưng chỉ cần cùng nhau sinh hoạt vài ngày cô cũng biết được lí do. Những cô gái này đã bị lừa.

Họ đều là những nữ sinh khoảng từ 18 đến 20 tuổi ở các vùng quê nghèo. Nơi mà những thông tin, bài báo về sự nguy hiểm của xã hội chưa hề xuất hiện. Tại đó chỉ có những con người nghèo khó, lam lũ với ước mơ đổi đời. Những người đang nằm cạnh Dương Vi lúc này là minh chứng rõ ràng nhất. Chỉ vì một lời dụ dỗ lấy chồng nước ngoài, cả đời giàu sang của những kẻ buôn người này mà ai ai trong bọn họ cũng răm rắp đi theo mà không cần suy nghĩ. Tất cả bọn họ đều đang tưởng tượng về tương lai hạnh phúc trước cái chết cận kề.

Đi theo đoàn người hơn mười ngày, Dương Vi cũng đã gần như nắm được lịch trình hoạt động của bọn chúng. Mỗi khi đến một tỉnh thành hẻo lánh nào đó, nơi mà chúng chắc chắn rằng công nghệ thông tin và sách báo vẫn chưa phổ biến thì liền cho người và